Vẹt và châu chấu

Vẹt và châu chấu

Khoa La là tên một loài vẹt, mỏ của nó vừa đẹp vừa dẻo. Nó có thể mổ châu chấu trên cỏ rất tự nhiên. Nó thấy cái nón xanh này ngọt và ngon, nên sau mỗi cốc đầy, nó để phần thừa vào dự trữ.

Chẳng bao lâu sau lũ châu chấu không chịu chấp nhận số phận của mình. Họ cũng muốn sống tự do. Vì vậy, họ đứng lên và phản đối. Để đánh giặc, họ đã bí mật tổ chức “liên minh châu chấu” và lên kế hoạch hành động cụ thể.


Hôm ấy, đàn vẹt Khoa La bay lượn rất lâu mà không bắt được con châu chấu nào, đành nhịn đói quay về. Ngày hôm sau vẫn như vậy, vẹt mào buộc phải sử dụng thức ăn trong khu dự trữ.

Mấy ngày sau, Khoa La vẹt đều xui xẻo. Có rất ít thức ăn dự trữ. Hình như chỉ còn lại một con châu chấu. Con vẹt Khoa Lá muốn cứu nó mà không được, nó đói không ngủ được, “ăn không được ngủ không được” nó tự nhủ. Cuối cùng nó đã ăn móng vuốt của châu chấu. Nhưng móng vuốt châu chấu là gì? Bụng anh cồn cào cả đêm. Sáng hôm sau, đàn vẹt Khoa La buộc phải đi kiếm mồi. Vì đói nên nó rất yếu, cho dù là đi bộ hay bay trên không, nó đều cảm thấy rất mệt mỏi. Nó phải nghỉ ngơi dưới gốc cây.

Xem thêm: gấu và ong

Chợt con vẹt Khoa La nghe tiếng lạ:

Chi chi… thấy chi chi…
Chi chi… thấy chi chi…

Nó nghĩ bụng nó đang sôi lên rồi, thôi đi ngủ đi, ngủ sẽ quên đói.

Chi chi… thấy chi chi…
Chi chi… thấy chi chi…


Âm thanh kỳ lạ đó cứ lặp đi lặp lại. Con vẹt Khoa La càng nghe càng khó chịu: Nó muốn đi chỗ khác mà thấy trời đất tối dần. “Ôi chao! Sao không thấy gì? Chắc bụng tôi đang kêu gào, nó muốn trả thù tôi vì lâu lắm rồi tôi không có gì ăn.”

Khi ấy Khoa La Vẹt nhìn thấy phía trước có một đám mây lớn bay tới. Chờ đám mây đó đến gần Khoa La Vẹt nhìn kỹ, thì ra đám mây do nhiều loài vật tạo thành. Khi tôi khó chịu, những con vật khác bay đến, tôi đánh, tôi đá, tôi đẩy, tôi cắn, khiến con vẹt của tôi vừa đau vừa không chịu nổi.

“Ah! Trời ơi, là một bầy châu chấu”, vẹt Khoa Lá ngạc nhiên kêu lên. Đúng vậy, một bầy châu chấu lớn bao vây lấy vẹt Khoa Lá khiến nó vừa lóng ngóng vừa sợ hãi.

Để thoát khỏi vòng vây, vẹt Khoa Lá buộc phải nhảy hết chỗ này đến chỗ khác, từ cành này sang cành khác. Nhảy mãi nó cũng kiệt sức rồi “bụp” một tiếng nó rơi từ trên cây xuống.

Xem thêm: Nguyễn Hữu Đạt tài năng

“Liên minh châu chấu” đã nghĩ ra điều đó. Vậy âm thanh kỳ lạ mà con vẹt nghe được vừa rồi là gì? Hóa ra châu chấu vừa có thể đá vừa có thể bay. Vì tất cả cùng đạp nên những chiếc kìm răng cưa phát ra tiếng “bù chi chi, chi chi”. Họ muốn dùng cách đó để uy hiếp kẻ thù trước. Những con châu chấu thật khủng khiếp!

Quân châu chấu thấy Khoa La vẹt nằm bất động tưởng chết nên giải tán.

Thực ra, Khoa La vẹt vừa ngất xỉu. Vài giờ sau, cơn gió chiều mát mẻ thổi đến và đánh thức anh dậy. Lúc đầu nó nghĩ đó là một cơn ác mộng. Bốn phía yên tĩnh, vẹt càng nghĩ càng buồn bực, hôm nay sao lại xui xẻo như vậy. Anh thấy cổ họng khô khốc, khát nước. Anh rón rén đến một con suối gần đó để uống nước, và ánh trăng phản chiếu trên dòng suối lấp lánh ánh bạc, giống như một tấm gương.

Con Vẹt Khoa Lá nhìn xuống nước, nó giật mình và hình như không nhận ra tôi nữa, mũi nó xanh lè, mắt lờ mờ, xấu quá!

“Chiếc châu chấu thật đáng sợ”, con vẹt Khoa La tự nhủ, “Nhưng chẳng phải mình có cái mỏ vừa đẹp vừa dẻo sao? Trước kia mổ châu chấu không phải là bẩm sinh sao? Sao vừa rồi lại không mổ?” ”

Từ đó về sau, mỗi khi vẹt gặp châu chấu, chúng không dám mổ nữa. Khi đói, nó tìm vài cọng cỏ để ăn hoặc mổ những hạt mềm của trái cây.
Câu chuyện cho chúng ta biết điều gì? Kẻ yếu phải đoàn kết để đánh bại kẻ mạnh.

Xem thêm: Tổng hợp tranh tô màu con ong đẹp cho bé


Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cười

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button