Truyền thuyết con Rồng cháu Tiên

Thuở xa xưa, ở Lĩnh Nam có một thủ lĩnh tên là Lộc Tục, hiệu là Kinh Dương Vương, sức khỏe tuyệt vời, có thể đi dưới nước như đi trên cạn. Một hôm, Kinh Dương Vương đi chơi hồ Động Đình, gặp Long Nữ, con gái của Long Vương, hai người lấy nhau và không lâu sau sinh được một người con trai, đặt tên là Sùng Lãm. Sùng Lãm lớn lên rất khỏe, một tay có thể nhấc bổng tảng đá hai người ôm. Giống như cha mình, Sùng Lãm có khả năng đi dưới nước như đi trên cạn. Khi nối nghiệp cha lấy hiệu là Lạc Long Quân.

Bấy giờ, ở vùng đất Lĩnh Nam hoang vu, không nơi nào an toàn, Lạc Long Quân quyết tâm chu du khắp nơi.

Đến bờ biển Đông Nam, Lạc Long Quân gặp một con cá rất lớn. Loài cá này sống lâu năm, thân dài hơn năm mươi thước, đuôi như cánh buồm, miệng có thể nuốt một lúc mười người. Khi nó bơi, sóng dâng cao tận trời, những chiếc thuyền đi ngang qua đều bị nó nhấn chìm, mọi người trên thuyền đều bị nó nuốt chửng. Ngư dân rất sợ con quái vật đó. Họ gọi đó là Song Ngư. Nơi ở của Ngư Tinh là một hang động lớn ăn sâu xuống đáy biển, trên hang có dãy núi đá cao chia cắt duyên hải thành hai miền.

Lạc Long Quân quyết tâm diệt yêu trừ hại cho dân lành. Khi đến Ngư Tinh, Lạc Long Quân giơ một cục sắt giả vờ ôm người ném vào miệng cho ăn. Ngũ Tinh há miệng đón mồi. Lạc Long Quân vội nhét cục sắt nóng hổi vào miệng. Ngư Tinh bị bỏng cổ vùng lên chống cự, cụp đuôi vào thuyền Lạc Long Quân. Lạc Long Quân liền rút gươm chém Ngũ Tinh làm ba khúc. Phần đầu biến thành con chó biển. Lạc Long Quân lấy đá chắn biển chặn đường giết hải cẩu, ném đầu vào một ngọn núi, nay gọi là núi Câu Đầu Sơn, xác Ngũ Tinh trôi dạt vào Mân Câu, nay là Câu Đầu Thủy, còn đuôi Ngũ Tinh, Lạc Long Quân lột da bọc hòn đảo giữa biển, nay gọi là Bạch Long Vĩ.

Diệt xong tai họa Ngũ Tinh, Lạc Long Quân chạy về Long Biên. Đây là một con cáo chín đuôi đã sống hơn một ngàn năm và đã trở thành một ngôi sao. Nó trú ngụ trong hang sâu, dưới chân núi đá phía Tây Long Biên. Con yêu quái này thường biến thành người trà trộn vào dân chúng dụ con gái về hang để hại họ. Cả một vùng từ Long Biên đến núi Tản Viên, đâu đâu cũng bị Hồ Tinh hãm hại. Nhân dân hai vùng hết sức lo sợ, nhiều người phải bỏ ruộng, nương, kéo nhau đi nơi khác làm ăn.

Lạc Long Quân thương dân, một mình một gươm đến sào huyệt của Hồ Tinh tìm cách tiêu diệt. Khi Lạc Long Quân đến cửa hang, con yêu tinh thấy bóng người, liền lao ra, Lạc Long Quân liền biến thành mưa gió, sấm sét bao vây con yêu tinh. Đánh nhau ba ngày ba đêm, con quỷ yếu dần, tìm đường chạy trốn, Lạc Long Quân đuổi theo chặt đầu nó. Nó dường như là một con cáo chín đuôi khổng lồ. Lạc Long Quân vào động cứu những người sống sót, rồi sai các loài thủy tộc nâng nước sông Cái lên, xoáy hang cáo thành vực sâu, xưa gọi là đầm Xà Cao, sau gọi là Tây Hồ.

Sau khi dẹp yên thiên tai Hồ Tinh, nhân dân quanh vùng trở lại cày ruộng ven hồ, cất nhà, lập ấp trên vùng đất cao nhất gọi là làng Hồ, tồn tại cho đến ngày nay.

Thấy dân Long Biên yên ổn làm ăn, Lạc Long Quân bèn ngược lên đất Phong Châu. Ở vùng này có một cây cổ thụ tên là bồ công anh, cao cả ngàn thước, trước đây cành lá xum xuê che mát cả một vùng đất rộng lớn, nhưng sau nhiều năm, cây khô héo, biến thành yêu tinh, con người. Chúng tôi gọi nó là sao Mộc. Con quỷ này độc ác và quỷ quyệt một cách kỳ lạ. Vị trí của nó không nhất định, có khi ở rừng này, có khi ở rừng khác. Nó cũng luôn thay hình đổi dạng và ẩn nấp khắp nơi, dồn con người đến chỗ ăn. Đi đến đâu cũng nghe tiếng khóc thê lương, Lạc Long Quân quyết cứu dân, diệt trừ loài yêu quái. Lạc Long Quân phải đi hết cánh rừng này đến cánh rừng khác và sau bao ngày tháng gian khổ, chàng đã tìm được nơi ở của người mình yêu. Lạc Long Quân đánh nhau trăm ngày đêm khiến cây rồng đổ, trời đất mây mù mà không hạ được. Cuối cùng, Lạc Long Quân phải dùng đến các loại nhạc cụ như chiêng, trống để dọa quỷ chạy về hướng Tây Nam, sống quanh quẩn trong vùng đó, người dân gọi là Quỷ Xương Cuồng.

Sau khi dẹp được dịch yêu quái, Lạc Long Quân thấy dân vùng này còn đói khổ, bèn lấy vỏ cây che thân, bện cỏ làm ổ, dạy dân trồng lúa nếp, dùng ống tre để thổi cơm, đốn củi làm nhà sàn để ở, chống thú dữ. Lạc Long Quân cũng dạy con người đạo nghĩa cha con, vợ chồng. Nhân dân cảm ơn ông, xây cho Lạc Long Quân một cung điện nguy nga trên đỉnh núi cao. Nhưng Lạc Long Quân không ở đó, thường trở về đất mẹ dưới thủy phủ và dặn dân chúng: “Nếu có tai họa gì cứ gọi ta, ta sẽ về ngay!”

Bấy giờ có Đế Lai từ phương Bắc đem quân vào Nam. Đế Lai đem theo người con gái yêu rất xinh đẹp là Âu Cơ và nhiều cung nữ. Thấy Lĩnh Nam cảnh đẹp, nhiều chim, nhiều gỗ quý. Đế Lai sai quân đắp lũy lâu ngày. Phải phục vụ cực khổ, người dân chịu không nổi, họ gọi ra biển Đông: “Bố ơi! Sao bố không đến cứu dân chúng con!” Trong chớp mắt, Lạc Long Quân đã trở lại.

Người ta kể chuyện, Lạc Long Quân biến thành một người đàn ông vô cùng xinh đẹp, có trăm tôi tớ theo hầu, ca hát rồi đi thẳng đến nơi Đế Lai ở. Lạc Long Quân không thấy Đế Lai đâu cả, chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp với vô số quân lính. Cô gái xinh đẹp đó là Âu Cơ, thấy Lạc Long Quân oai phong lẫm liệt, nàng đem lòng yêu chàng, xin đi theo Lạc Long Quân. Lạc Long Quân rước Âu Cơ về cung, trên núi cao. Khi Đế Lai trở về, không thấy con gái đâu, bèn sai quân lính đi tìm khắp nơi, ngày này qua ngày khác. Lạc Long Quân sai hàng vạn ác thú chặn đường, xé xác chúng, khiến chúng sợ hãi bỏ chạy. Đế Lai phải rút quân ra bắc.

Lạc Long Quân ở với Âu Cơ được một thời gian thì Âu Cơ mang thai, sinh ra một bọc. Sau bảy ngày cái bẹ nở ra một trăm quả trứng. Mỗi quả trứng nở ra một người con trai. Cả trăm người con trai ấy lớn lên như điên, đứa nào cũng xinh đẹp, khỏe mạnh và thông minh tuyệt vời.

Mười năm đã trôi qua, Lạc Long Quân sống yên bình bên con cháu nhưng lòng vẫn nhớ nhung thủy phủ. Một hôm, Lạc Long Quân từ biệt Âu Cơ và đàn con, hóa rồng bay vút lên mây trở về biển. Âu Cơ và đàn con muốn đi theo Lạc Long Quân mà không được, buồn bã ở lại núi. Ngày này qua ngày khác, họ mòn mỏi đợi chờ rồi vẫn mãi tan biến. Không thấy Lạc Long Quân trở về, nhớ chồng da diết, Âu Cơ đứng trên đỉnh núi cao hướng ra biển Đông gọi lớn: “Cha ơi! Sao cha không về, để mẹ con chúng con khổ thế này?”

Lạc Long Quân về ngay. Âu Cơ trách chồng:

– Ta sinh ra ở núi cao hang to, ở với hắn sinh được trăm người con trai, nhưng hắn nỡ lòng ra đi, để lại con ta sống trong đau khổ bơ vơ.

Lạc Long Quân nói:

– Ta là rồng, nàng là tiên, khó ở bên nhau lâu dài. Nay ta đem năm mươi người xuống biển, nàng dẫn năm mươi người lên núi, chia nhau cai trị các nơi, kẻ lên núi, kẻ xuống biển. , đừng quên.

Hai người từ biệt nhau, trăm người con tản mác đi muôn phương, trăm người đó trở thành tổ tiên của người Bách Việt. Người con cả ở lại Phong Châu, được tôn làm vua nước Văn Lang, hiệu là Hùng Vương. Vua Hùng chia làm mười đạo, đặt các tướng lĩnh văn võ gọi là Lạc Hầu, Lạc Tướng. Con trai vua gọi là Quan Lang, con gái vua gọi là Mỵ Nương. Ngôi báu trường tồn gọi chung là Hùng Vương.

Lạc Long Quân là người đã mở mang bờ cõi Lĩnh Nam, đem lại thái bình cho nhân dân. Vua Hùng là người dựng nước, truyền được mười tám đời. Do truyền thuyết về Lạc Long Quân và Âu Cơ mà dân tộc Việt Nam vẫn coi mình là dòng dõi Tiên Rồng.

Nguồn: Truyện Cổ Tích Tổng Hợp.

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Check Also
Close
Back to top button