Thiếu phụ Nam Xương

Ở huyện Nam Xương, tỉnh Hà Nam, phương Bắc xưa có một cô gái xinh đẹp tên là Vũ Thị Thiết, chồng là Trương Sinh, người cùng làng. Hai vợ chồng rất yêu thương nhau, mặc dù trong hoàn cảnh nghèo khó nhưng cả hai chưa bao giờ nói với nhau một lời nào. Chỉ có một điều là Trương Sinh hay đa nghi, khiến vợ luôn phải chu đáo, cẩn thận.
Lấy vợ chưa được bao lâu, Trương Sinh được cử đi trấn giữ bờ cõi. Khi đó, vợ anh đang mang bầu và sắp sinh. Trương Sinh đi chưa được nửa tháng thì nàng hạ sinh một cậu con trai rất kháu khỉnh. Một nách nhỏ con, mẹ chồng già, cô thay chồng quán xuyến mọi việc. Mẹ chồng ốm nặng, cô dốc hết sức chạy chữa suốt nửa năm nhưng bà không qua khỏi. Cô làm ma cho mẹ chồng rất khéo, cả làng ai cũng khen.
Hơn một năm sau, những người lính đều được trả về làng. Khi Trương Sinh về, tiếng con bi bô. Anh Trường giơ tay bế con nhưng bé không chịu làm theo.
Anh hỏi nó:
– Bố đến rồi, sao không để bố bế?
Cậu bé nói:
– Bố đến tối mới về.
Trương Sinh trong lòng nghi hoặc, giận nhưng không nói ra. Khi đứa trẻ ngồi một mình, anh ta hỏi, và cậu bé nói:
– Tối bố về. Mẹ đi đâu bố cũng đi theo; Mẹ ngồi, bố ngồi…
Nghe con trai kể, Trương Sinh yên tâm rằng vợ mình đã ngoại tình với một người nào đó trong lúc mình đi vắng và người đó rất thiết tha với vợ mình, không thể bỏ đi như vậy được! Thấy vợ xinh đẹp, tươi giòn, “gái một con trông mòn con mắt”, cơn ghen của anh ta càng nổi lên dữ dội. Trường tra hỏi vợ và giữ bí mật không cho tôi nói ra. Cô nhất quyết phủ nhận; nhưng anh ta không tin, mắng mỏ, đánh vợ dã man.
Bà con hàng xóm biết chuyện đến can ngăn, anh nhất định không nghe, cho rằng vợ khéo miệng nên được lòng mọi người.
Người phụ nữ trẻ quá phẫn nộ, ôm con khóc nức nở, rồi nhân lúc chồng sang hàng xóm, chị đặt con xuống giường, chạy ra sông dìm đầu xuống dòng nước xiết.
Khi trở về nhà, biết chẳng lành, người chồng lao ra sông nhưng không thấy xác vợ. Đêm con khóc, anh Trương bế con, thắp đèn cho con dỗ. Chợt đứa bé chỉ vào bóng Trương trên vách nói:
– Đó là bố!
Thì ra những ngày Trường đi vắng, buổi tối đứa bé thường hỏi mẹ: “Bố đâu?”, thiếu nữ thường chỉ vào bóng mình trên tường, đùa con: “Bố đây rồi. !”.
Lúc này người chồng mới hiểu ra lời con trai, anh sững người nhận ra mọi sai lầm khủng khiếp của mình đã giết chết người vợ chung thủy. Hôm sau, người chồng bồng con ra bờ sông gào khóc thảm thiết rồi lập đàn cầu siêu cho vợ chết oan. Để tạ lỗi với vợ, người chồng nguyện sống độc thân cho đến chết, lo cho con ăn học thành tài. Về sau, dân làng lập miếu thờ bà họ Vũ, gọi là: “Miếu vợ họ Trương”.
Vào thời Hậu Lê, vua Lê Thái Tôn có dịp đi ngang qua, trông thấy ngôi đền và nghe kể về câu chuyện bi thảm đó, nên đã ngẫu hứng làm bài thơ truyền đến ngày nay:

Đầu ghềnh tỏa khói hương,
Miếu ai như miếu vợ Trương?
Ngọn đèn dầu bảo con đừng nghe,
Dòng nước cho nàng lưu luyến.
Kết quả là có hai mặt trăng và mặt trăng,
Trả nợ oan cho diễn đàn.
Đây là nơi tôi biết nguồn.
Khá trách Trương khôn khéo và độc ác.

Nguồn: Sưu tầm

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Check Also
Close
Back to top button