Tham thì thâm

Ở vùng núi Tuyên Hưng có loài đười ươi biết nói tiếng người, người ta bắt về nuôi làm cảnh để tập nói vài thứ tiếng cho vui.

Lúc bấy giờ ở kinh thành Thăng Long có một lão thương gia giàu có nhưng rất tham lam, khinh thường người nghèo. Một hôm có mấy người khiêng võng đến quán ông lão, một gia nhân bước vào nói:

– Bà ngoại bị cảm lạnh không ra gió được nên anh chịu khó mang cả cave lên võng cho bà lựa.

Nghe tin đại tiểu thư đến mua hàng, lão chủ cửa hàng hưng phấn mang hàng ra cho đại tiểu thư lựa chọn. Ông già đưa cái gì, bà già trên võng nói: “Được, được”. Gia đình cho biết:

– Bà nội bảo đem hết đồ bà chọn về dinh lấy tiền.

Chủ cửa hàng vui mừng khôn xiết. Ông lão vui vẻ đi theo bà cụ vừa đi vừa lẩm bẩm:

– Đúng là bán cho quan thì nói thế nào cũng mua.

Đến một ngôi nhà lớn, người hầu nói:

– Anh đợi ở đây, tôi mang tiền đến.

Ông chủ hàng hớn hở chờ đợi, gia nhân đem hàng ra cổng lớn nên ông không mảy may nghi ngờ. Anh đợi đến chiều vẫn không thấy ai ra, vào nhà thì thấy giữa sân là chiếc võng của bà cụ. Anh ta kéo tấm vải ra và kinh hoàng nhận ra rằng Bà già là một con đười ươi. Đười ươi nói: “Được, được”.

Ông lão hốt hoảng chạy sâu vào trong thì thấy chỉ là một căn nhà bỏ hoang, gia nhân đã lấy hàng bằng cửa sau rồi bỏ chạy.

Biết bị lừa, anh chạy ra chửi con đười ươi nhưng nó vẫn chỉ nói “Được, được”.

Chủ quán đành nuốt giận đi về. Đó là một bài học tốt cho lòng tham của anh ta để thấy rằng thà mù quáng còn hơn nghĩ đến sự thật.

Nguồn: Truyện Cổ Tích Tổng Hợp.

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button