Tả một trận mưa mà em nhớ mãi

Tả một cơn mưa mà em nhớ mãi

Hướng dẫn


Tả một cơn mưa mà em nhớ mãi

Sau khi ăn cơm, gia đình tôi thường có thói quen nhâm nhi tách trà với trái cây. Mẹ cười hỏi: “Anh Hải Hà hôm nay chắc ở trường có chuyện vui nên kể cho cả nhà nghe”.

Chà, tôi thực sự rất vui. Vì chiều nay trên lớp các bạn bảo lên văn phòng nhà trường nhận thư. Thật bất ngờ, đây là thư của Trí – người bạn năm ngoái trong vườn, người bạn đã cùng tôi có những kỷ niệm buồn vui khi tôi còn học ở quê, ở chung nhà với anh.

Tôi xin phép mẹ đem bức thư vừa nhận được ra đọc cho mọi người nghe.

Mỹ Thành, Tháng Năm

Bạn Hà thân mến!

Vậy là đã một năm rồi phải không? Hôm nay, sau khi học xong, tôi mới nhận được thư của bạn. Anh nói anh không thể quên những kỷ niệm vui vẻ của hai chúng ta? Em nhắc anh biết bao câu chuyện ngày ấy… Còn anh, anh nhớ một thời mưa như hôm nay, cũng là mùa này Ha ha…

Ôi, đường làng ngày mưa… đâu còn là đường, thành con mương trũng đáy, để rồi ba bốn ngày nắng gắt, người ta cũng chọn cách xuống ruộng chứ không lội bì bõm. đám đông. Bùn nhớt còn vương vãi dấu chân người.

>> Xem thêm: Mô tả một công viên mà bạn có cơ hội đến thăm vào một buổi sáng

Thường thì chúng tôi đi thuyền về nhưng hôm đó sinh hoạt chủ nhiệm hơi lâu nên không có thuyền. Cũng vì thằng bạn mà ngồi trong lớp chả hiểu sao mắc bệnh cứ cười một mình như con điên. Thế là chúng tôi dắt nhau về nhà. Hà không tự hào khi tôi nói rằng tôi đang hộ tống bạn … Ôi, mã thành phố bắt gặp con đường này …

Chúng tôi cứ nắm tay nhau mà đi, bàn chân dang rộng, những ngón cong lại, bám vào mặt bùn. Kể về thằng Hải điên, chúng tôi ngửa mặt lên trời cười. Và thế là “á”, Hà kéo lê cả người và nằm vật ra đường với hình thù kỳ lạ. Tôi lồm cồm bò dậy, em vẫn lảo đảo. Mặt đỏ méo xệch nhưng nụ cười trước đó không thể chạy mất nên buồn cười..

Cả hai đều bẩn như ông Táo. Hà nhìn Trí: “Ai hay Trí ha…” Hà hùng hục, ., “á”, lần này Hà nằm gục đầu xuống cỏ, hai chân dạng ra trông thật dị hợm. Tôi cười thành tiếng, nhưng trước khi tôi có thể đến chỗ bạn mình thì… “À”, tôi cũng đang nằm nhìn bầu trời cười khúc khích sau những đám mây.

Rồi “ồ, ộp”, chúng tôi bắt được không biết bao nhiêu là ếch. Cả hai càng cười nhiều hơn khi bắt được ếch.

>> Xem thêm: Cảm nghĩ về ông nội lớp 7 mới nhất


Tôi còn nhớ bà Tú đầu quấn một chiếc bánh đa, quấn quanh như con gà mái say, đứng trên gò đất khô giữa đường, bà cứ đi đi lại lại, đi lên đi xuống vua. đất nước của mình để tìm cách đến một bến bờ khác. Miệng chị lầm bầm: “Lầy quá, lầy quá!”. Chúng tôi đi xa rồi vẫn thấy bóng dáng sồ sề của chị đứng giữa đường như một anh cảnh sát giao thông chỉ đường cho thiên hạ.

Dù phản cảm và hơi quá đáng nhưng tôi vẫn không quên được hình ảnh chú Hai què với cái chân to cứ nhảy nhót trên con đường lầy lội. Anh đi nhanh thật, chúng tôi chỉ tấm tắc khen khi anh biểu diễn một màn trượt ván ngoạn mục, người anh chúi về phía trước, hai chân khuỵu xuống, cái mông bẩn thỉu của anh chà một đường dài như gạt mặt bùn cho phẳng, rồi bất ngờ anh quay về phía chúng tôi. , ngồi như một đứa trẻ. Chúng tôi ôm nhau cười, chú Hai quát: “Cười cái gì, im đi, tao cho mày một nắm bùn bây giờ”. Khuôn mặt bẩn thỉu nhưng làm anh ta tức giận khiến tôi muốn cười.

Chúng tôi kéo anh ta lên một lần nữa và lon ton về phía trước. “Á”, “Ách” hai tiếng “Ách” chồng lên nhau, người lấm lem bùn đất… Lần này chú Hai phá lên cười. Chúng tôi thông minh:

>> Xem thêm: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi lại trong một bài thơ tự sự

“Còn có thể cười sao?”

Chúng tôi và chú Hai cứ thế loạng choạng nhìn về phía đường cái, chỉ đi được một đoạn ngắn.

Vui nhất là những người từ TP. Giày và tất được cầm bằng tay, hoen ố, quần áo sang trọng cũng lấm lem bùn đất. Hễ người này đứng dậy thì người sau ngã xuống như trò chơi vênh váo của chúng ta. Ha Da nhận xét: “Các cô chú này cứ như người đi bắt tôm cá”. Chúng tôi lại phải bật cười, ông già đi đầu đang nắm tay một cô gái ăn mặc sang trọng giờ đã lấm lem, gắt: “Bọn em im đi được chưa?”. Vừa nói xong, anh liền “À”; Làm thế nào chúng ta có thể không cười?

Về đến nhà thì trời đã xế chiều, hai chúng tôi như những chú hề trên sân khấu, mặt mày lấm lem, quần áo nhăn nhúm lấm lem bùn đất, hệt như người tát mương…

Tại sao Hà không đề cập đến câu chuyện này? Hay đã quên? Mỗi lần nhớ lại, Trí lại cười kiểu “Hải ca chan”.

Thôi con phải xuống giúp mẹ dọn cơm đây, chúc Hà và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc. Nếu có dịp hãy quay lại đây, mùa mưa vẫn còn đó, chúng ta sẽ đi bắt ếch như ngày nào….

bạn của Hà

Trí

Theo hoami.edu.vn


Bạn thấy ” Tả một trận mưa mà em nhớ mãi ” có hay không?
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 7

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button