Sự tích cái chân sau con chó

Truyền thuyết về chân sau của con chó

Ngày xửa ngày xưa, có một người phụ nữ tên là Thanh Đề, rất sùng mộ đạo Phật. Bà sùng Phật đến nỗi nghĩ rằng bánh gạo trồng ngoài đồng không thể thanh tịnh, nên không có gì xứng đáng để thờ Phật. Vì vậy, năm nào chị cũng trồng nếp trong gáo dừa có chứa đất sạch. Bà luôn treo cái gáo đó lên cao vì sợ có người đi ngang qua. Khi lúa chín, bà cẩn thận xới từng hạt một, giã bằng chiếc cán dao mới tinh, rồi cho cơm vào bát cúng và dâng lên chùa.

Một hôm, tại một ngôi chùa lớn trong vùng tổ chức lễ hội chào đón du khách thập phương. Nhà sư của ngôi chùa đó đã ra lệnh cho một số nhà sư nhận các đồ cúng dường của thiện nam và nữ để cúng dường Đức Phật. Bà nghe tin, không quản đường xa, vội đem gạo nếp nguyên chất của mình đến cúng ở ngôi chùa đó. Không ngờ các tu sĩ khác chỉ để ý đến sự cúng dường hào phóng của người khác chứ không ai nghĩ đến cô và nắm cơm của cô. Đợi cả ngày không thấy ai nhận, người phụ nữ tức giận, ném một nắm gạo xuống đất rồi bỏ đi.


Ít lâu sau, bà làm lễ cúng Phật tại nhà rồi mời hòa thượng và các chú tiểu trong chùa đến tụng kinh. Theo thông lệ, trước khi ra về, chủ nhà phải làm bánh cho họ ăn với đường. Để làm bẽ mặt những nhà sư lừa đảo, cô đã giết một con chó và dùng thịt băm và rau thơm để làm nhân. Sau bữa cơm chay, cô mang bánh cho mỗi người. Đoán được mánh khóe của người phụ nữ, nhà sư bảo các nhà sư lấy bánh về, không được ăn. Tất cả đều vâng lời, chỉ có một tu sĩ quên. Dọc đường, thấy bánh thơm ngon, nhà sư bóc ra ăn một hơi. Số khác khi mang bánh về nhà mới biết nhân thịt chó đã bị ném vào cây bồ đề trước chùa.

Xem thêm: Vua già Priam đi chuộc xác con trai tôi

Tất cả những điều này đã đến tai Đức Phật. Đầu tiên, Đức Phật trừng phạt những nhà sư không trung thực và tham lam. Họ bị đưa xuống địa ngục. Chú chó chết oan đã được sống lại. Nhưng vì nó đã bị ăn bởi nhà sư đó, nên khi nó quay trở lại thế giới, nó chỉ còn ba chân. Đức Phật thấy vậy đã cho ông một chiếc chân giả khác để ông có thể đi lại dễ dàng[1]. Các loại thảo mộc dùng để làm nhân được ném dưới gốc cây bồ đề cũng như sự phù hộ của Đức Phật để mọc lại xanh tốt. Đó là ba món rau om, hành và sả. Vì những cây đó bị nhà chùa coi là ô uế nên sau này các nhà sư kiêng dùng. Còn người đàn bà cũng mắc trọng tội: Phật bắt bà bỏ vào ngục thứ mười. Có người nói đó là mẹ của ông Mục Liên, sau này ông xuống đó thăm bà.[2].

[1] Theo Lãng Độ (Landes). Sách trích dẫn.

Câu chuyện về mẹ Mục Liên đại khái như sau:

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai mồ côi cha tên là La Bốc, rất hiếu thảo với mẹ… Nhưng mẹ chàng lại tham lam, xảo quyệt. Anh làm việc chăm chỉ để kiếm thật nhiều tiền gửi về cho mẹ. Mẹ tôi phung phí đủ thứ nhưng nói dối tôi đem đến cúng Phật. Khi mẹ mất, La Bốc theo Phật tu hành, lấy hiệu là Đại Mục Kiền Liên (hay Mục Liên). Trong một lần đi đến nơi cô hồn, Mục Liên chỉ gặp cha mà không thấy mẹ, bèn hỏi Phật, Phật cho biết vì lòng tham nên bị đày xuống địa ngục. Mục Liên xin xuống thăm. Qua ngục Hưng-Giáo, Khôi-Hà, hết ngục này đến ngục khác, thấy muôn ngàn cách hành hạ tội nhân, mà vẫn chưa được gặp mẹ. Mãi sau này, một con quỷ được đưa đến nhà tù Abhi mới gặp nhau. Thấy mẹ kêu cứu, anh thương quá định bế mẹ đi nhưng quỷ không cho. Sau khi cầu Phật mãi, Phật biến người mẹ thành chó cái và đi theo Mục Liên. Sau đó, Mục Liên Hoa hóa phép cho mẹ nàng làm người và khuyên nàng sửa đổi tính xấu. Người mẹ vâng lời và nhờ đó, một hôm, vào ngày rằm tháng bảy, Đức Phật cho bà lên cõi trời. Từ đó, cứ đến ngày rằm tháng bảy, người ta quen làm lễ cúng vong nhân, các chùa chiền thường có tập tục “phá ngục cho tội nhân, còn gọi là ngày xá tội vong nhân” (theo Mục Liên Lưu Muội Kinh Điển).thêm truyện Thu Hương số 30.

Xem thêm: Tuyển tập những câu nói bất hủ về tình yêu khiến triệu người khóc!

[2] Xem thêm Sơ lược Thần thoại Việt Nam, mục “Sự phục hưng của các loài vật”. Sách trích dẫn; tr.88 – 89.


Theo Truyengiaoduc.com


Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cười

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button