Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh

Hướng dẫn


Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh

PHÂN CÔNG

Bài thơ Tiếng gà trống trưa được viết vào những năm đầu của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ trên phạm vi cả nước. Bị thất bại đau đớn ở chiến trường miền Nam, giặc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại bằng máy bay, bom, đạn ra miền Bắc, hòng tàn phá hậu phương rộng lớn của tiền tuyến lớn. Trong tình thế nước sôi lửa bỏng đó, hàng triệu thanh niên đã lên đường với tinh thần xẻ dọc Trường Sơn đánh Mỹ nhưng lòng phơi phới hướng tới tương lai. Nhân vật. Chất trữ tình trong bài thơ là người lính trẻ đang cùng đồng đội lên đường vào Nam chinh chiến.

Tiếng gà trống trưa gợi cho em bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ và tình yêu thương của ông bà. Tình yêu gia đình, quê hương đã làm sâu sắc thêm lòng yêu nước thương dân.

Bao trùm bài thơ là nỗi nhớ cồn cào, da diết. Nhớ nhà, đó là tâm trạng tất yếu của những người lính trẻ vừa qua hoặc chưa hết năm học đã phải buông bút, cầm súng lên đường đánh giặc cứu nước. . Nỗi nhớ ở đây giản dị và cụ thể. Chỉ một tiếng gà trưa bất chợt vang lên khi dừng chân bên xóm nhỏ đã gợi cả một trời thương nhớ. Tiếng gà gáy nhảy làm xao động giữa trưa nắng và cũng làm xao xuyến cả tâm hồn con người. Nghe tiếng gà gáy như nghe Tổ quốc vỗ về, an ủi và tiếp thêm sức mạnh

“Trên chặng đường dài

Dừng chân bên ngôi làng nhỏ

Tiếng gà gáy nhảy:

“Sở… Sở với chúng tôi”

Nghe nắng giữa trưa

Nghe mỏi chân

Đã nghe tiếng gọi tuổi thơ”

Đoạn thơ là những giây phút lặng lẽ của người lính trên đường hành quân mệt mỏi. Khi dừng chân ở một làng quê yên bình, lắng nghe tiếng gà gáy nhảy nhót quen thuộc nơi thôn quê, người lính để lòng mình bị cuốn theo âm thanh ấy và lan tỏa theo sức lan tỏa của nó. Mỗi lần lặp lại động từ nghe, trường sức lan tỏa của tiếng gà gáy càng rõ hơn, nhưng đó không phải là sự mở ra ở bề rộng của không gian mà là sự vận động ở bề sâu của cảm xúc. Đầu tiên là sự thay đổi của ngoại cảnh: Nghe nắng trưa, sau đó là sự xâm lấn của cảm giác: Nghe bàn chân bớt mỏi và cuối cùng là sự xâm lấn của tâm hồn: Nghe tiếng gọi của tuổi thơ. Phép điệp nghe và hình ảnh ẩn dụ thay đổi cảm giác đã diễn tả một cách tinh tế diễn biến tình cảm trong tâm hồn người lính. Tiếng gà trống đầu bài thơ là âm thanh của hiện thực, vọng lại từ đâu đó trong làng quê nhỏ. Nhưng tận cùng khổ đau ấy lại trở thành một âm thanh vang vọng từ trong ký ức, khi người lính chìm vào khoảng lặng để thả hồn mình đi theo tiếng gọi của tuổi thơ.

>> Xem thêm: Biểu cảm của một loài cây mà em yêu thích

Theo dòng hồi tưởng ấy, những kỉ niệm ùa về, sống động như đang hiện ra trước mắt. Tiếng trống trưa mở đầu cho những câu thơ sau, được lặp lại bốn lần như một điệp khúc, điểm nhịp cho dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình. Mỗi lần lặp lại, nó mở ra một khung cửa sổ lung linh làm bừng sáng cả bầu trời kí ức:

gà ăn trưa

trứng rơm màu hồng

Này con gà mái mơ

Hoa khắp người tôi với những đốm trắng

Này con gà mái vàng

Tóc óng ả như nắng

Nhân vật trữ tình đã ngược dòng thời gian để trải nghiệm lại những cảm xúc tuổi thơ trong trẻo. Đó là niềm vui ôm ấp quả trứng hồng ấm áp, là niềm vui say sưa nhìn màu hoa, màu nắng trên từng chú gà mà không biết chán. Từ hình ảnh con gà và quả trứng, người bà hiện lên trong sự liên kết tự nhiên của mạch cảm xúc. Đây là trung tâm hội tụ tất cả những kỉ niệm về những năm tháng tuổi thơ của hai bà cháu.

Giọng cô vang vọng:

gà ăn trưa

Có tiếng mà bà còn mắng

Con gà đẻ bạn nhìn vào

Và sau đó đi lang thang khuôn mặt!

Tôi sẽ lấy một chiếc gương

Trái tim lo lắng

Có một hình bóng quen thuộc của cô:

gà ăn trưa

Tay cô khum quả trứng

Dành từng quả

Để gà mái ấp trứng


Tất cả hiện lên trong cảm xúc của người cháu khi được hồi sinh trong tình yêu thương, chăm sóc của bà. Tiếng bà trách mắng, bàn tay khum lại soi trứng, những kỉ niệm ấy đã đánh thức trong lòng người cháu một tuổi thơ sống trong sự cần cù, đảm đang, hi sinh của bà:

>> Xem thêm: Lúc nhỏ không chịu học hành, lớn lên không làm được việc gì có ích.

Hàng năm hàng năm

Khi gió đông về

Cô ấy chăm sóc đàn gà của tôi

Hy vọng trời không có sương mù

Bán gà cuối năm

Tôi có quần áo mới.”

Sự kéo dài của chuỗi thời gian “mỗi năm mỗi tháng” cũng là sự lặp lại của bao nỗi lo âu, nhớ nhung đã dệt nên cuộc đời cô. Bà đánh đổi những lo lắng, khát khao và hy sinh ấy chỉ để lấy nụ cười trong bộ quần áo mới của đứa cháu ngoại. Đó là món quà gói ghém tình yêu thương, sự hi sinh của cô nên thật ấm áp và thiêng liêng.

“Ôi cái quần jean

Ống dài và rộng quét đất

áo bào tre

Đi qua và lắng nghe tiếng xào xạc”

Những vần thơ giản dị nhưng chan chứa bao cảm xúc. Đó không chỉ là niềm vui trong quá khứ của đứa cháu nhỏ khi nhận được quà mà còn là cảm xúc rưng rưng của người lính hiện tại khi cảm nhận được tình cảm của người bà kính yêu.

Tiếng gà, ổ trứng và niềm hạnh phúc mà bà mang lại đã trở thành nguồn yêu thương, nuôi dưỡng và in đậm trong tâm hồn đứa cháu:

“Gà buổi trưa”

Mang thật nhiều hạnh phúc

Đêm về tôi nằm mơ

Giấc ngủ màu trứng”

Từ những giấc ngủ êm đềm, ấm áp hạnh phúc tuổi thơ ấy, hình ảnh bà cùng những kí ức tuổi thơ gắn liền với tiếng gà đã đi sâu vào tâm trí và trở thành một phần thiêng liêng trong lòng người cháu. Đó chính là động lực mạnh mẽ để người lính hôm nay quyết tâm chắc tay súng. Khổ thơ cuối, mạch cảm xúc trở về hiện tại một cách tự nhiên bởi sự liên kết sâu sắc ấy:

“Hôm nay tôi chiến đấu

Vì tình yêu Tổ quốc

Vì làng quen

Bà ơi, cũng vì bà

Vì tiếng gà gáy

Ổ trứng hồng thời thơ ấu.”

Giọng thơ vẫn nhẹ nhàng nhưng mỗi lần điệp lại dường như cảm xúc lại lắng sâu tìm về cội nguồn gần gũi, thiêng liêng nhất. Những yếu tố tạo nên động lực quyết tâm chiến đấu của người cháu qua từng dòng thơ được thu hẹp dần trong phạm vi: Tổ quốc – làng xóm – bà ngoại – tiếng gà, ổ trứng đã thể hiện một quy luật. tình cảm vô cùng giản dị: tình cảm gia đình làm sâu sắc thêm tình yêu quê hương đất nước và sự thống nhất giữa hai tình cảm cao quý ấy là cội nguồn sức mạnh tinh thần của mỗi người lính.

>> Xem thêm: Cảm nhận về hình ảnh người phụ nữ trong bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương

Lòng yêu nước cũng không phải là điều gì xa vời, vĩ đại hay trừu tượng. Đó có thể chỉ là ngọn lửa yêu thương ấm áp như Bằng Việt; yêu tiếng gà gáy, chồng trứng hồng như Xuân Quỳnh hay yêu cái cây trước nhà, yêu con phố nhỏ chảy ra bờ sông như Ilia Erenbua chẳng hạn. Như vậy ở một khía cạnh nào đó, việc thu hẹp phạm vi ở khổ thơ cuối là một cách cụ thể hóa lòng yêu nước, tô đậm chân lý giản dị: Tình yêu quê hương, yêu làng, yêu quê trở thành tình yêu. Quốc gia. Bài thơ mở đầu bằng tiếng gà gáy trưa và kết thúc bằng tiếng gà gáy. Nhưng không đơn giản là tiếng gà gọi về tuổi thơ, mà tiếng gà gọi dậy trong lòng người lính tinh hoa của lòng yêu nước, cái lí cao cả nhưng rất cụ thể thôi thúc đôi chân lội rừng. dòng chảy đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước.

Với hình thức nghệ thuật đặc sắc: thể thơ năm tiếng kết hợp giữa biểu cảm với tự sự và miêu tả; Đôi khi ở mỗi đoạn, sự liên tưởng được gợi ra từ tiếng gà và được ngắt nhịp, phân định bằng một câu thơ ba tiếng (câu: Tiếng gà trưa) như đánh dấu một cung bậc cảm xúc, lời thơ bộc lộ một cách tự nhiên những tình cảm giản dị mà thiêng liêng, sâu sắc. của người lính trẻ khi hành quân. Chất dân gian thô mộc, cách chọn tứ thơ khéo léo, chất trữ tình vừa hàm súc, vừa vui tươi, vừa sâu lắng, đằm thắm là nét đặc trưng của thơ Xuân Quỳnh giai đoạn này, cũng là điểm chung của thế hệ. những nhà thơ trẻ thời chống Mỹ.

Theo hoami.edu.vn


Bạn thấy ” Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh ” có hay không?
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 7

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button