Phân tích nét hung bạo và vẻ đẹp trữ tình của hình tượng sông Đà (Tùy bút Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân)


Các bài văn mẫu lớp 12

Phân tích vẻ đẹp hung bạo và trữ tình của hình tượng sông Đà (bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân)

Phân tích vẻ đẹp hung bạo và trữ tình của hình tượng sông Đà (bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân)

Hướng dẫn


Nguyễn Tuân đi nhiều, thăm cảnh khắp nơi, nhưng lần về thăm Tây Bắc ấy, ông thích sông Đà lắm! Anh dường như đã tìm thấy ở sông Đà một cái gì đó giống anh: vừa bàng bạc, vừa huyền bí, nhưng cũng rất trữ tình. Vì vậy hành trình khám phá sông Đà không khác gì hành trình khám phá những điều bí ẩn của chính mình. Anh bảo thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ lắm nhưng cũng thơ mộng lắm! Tất cả quy tụ lại tạo thành hình ảnh sông Đà.

Nguyễn Tuân tò mò. Vì vậy, vào thời điểm năm 1960, còn gì thú vị hơn khi đến với sông Đà. Dòng sông vừa hoang sơ vừa đầy nét tính cách (The river is full character).

Nguyễn Tuân gặp sông Đà như hai người bạn tri kỷ. Và như trên đã nói, viết về sông Đà có cái gì đó khiến ta tưởng Nguyễn Tuân đang viết về mình. Phải chăng vì thế mà dòng sông hiện lên trong những trang tùy bút của nhà văn Nguyễn với một cá tính rất riêng? Bạo lực là bạo lực nhất, và thơ mộng cũng là thơ mộng đến tận cùng.

Sông Đà là tên thượng nguồn của sông (đoạn chảy sang Việt Nam). Là con sông tiền sử nhất, sơ khai nhất ở miền Bắc nước ta. Thượng nguồn sông dữ, hung dữ! Không chạy dọc cả dòng sông, Nguyễn Tuân chỉ dành hết bút lực miêu tả dòng sông Đà ở thượng nguồn. Ở đó dòng sông Đà hiện lên sôi sục, dữ dội và đầy thách thức.

Sự hung dữ của sông Đà không chỉ ở thác đá mà còn ở cảnh hai bên bờ sông dựng nên bức tường thành hiểm trở. Về mặt này, dòng sông trông giống như một vùng đất hoang thời tiền sử. Chỗ ấy hai bên sông hẹp, ngồi trong khoang thuyền ngang đó… chỉ đúng giờ Ngọ mới có nắng. Có một nơi, con nai con hổ đã từng vượt qua bờ bên kia. Hay đại loại như thế, như đi giữa con phố chật hẹp nhìn lên ô cửa sổ tầng hai vừa tắt đèn. Dòng sông trở nên cổ kính hoang vắng và huyền bí.

Xem thêm: Dựa vào những hiểu biết của em về con người và tác phẩm Nguyễn Tuân, hãy phân tích, nêu cá tính và phong cách nghệ thuật của nhà văn.

Sự hùng vĩ của sông Đà còn ở trong tiếng thác ầm ầm: hàng cây số nước oằn đá, đá xô sóng, sóng vỗ ngược gió, quanh năm cuồn cuộn gió gào thét. Tiếng nước đổ nghe như tiếng người. Cũng phẫn uất, cũng than thở, rồi khiêu khích bằng giọng giễu cợt. Nguyễn Tuân tả sóng mà nghe như tác giả đang tả người. Hay dòng sông kia là nỗi niềm của dân tộc, là lời cha ông vang vọng từ ngàn xưa, vang vọng từ biết bao trận thư hùng đã từng diễn ra trên dòng sông ấy?

Cả đoạn văn chỉ thấy Nguyễn Tuân dùng thủ pháp đối lập của văn học lãng mạn để gợi ra mọi liên tưởng về sự dữ dội của dòng sông. Lúc đó lòng sông như lửa đốt, bức bối, khó chịu, bồn chồn vô cùng. Tiếng thác bên ngoài gầm rú ầm ĩ như hàng vạn con trâu quyết đấu để giữ rừng tre, rừng trúc bốc cháy. Sau đó, những xoáy nước như giếng sâu phồng lên như thể dầu sôi được đổ vào chúng. Có lúc như hàng ngàn con đom đóm cháy ở đầu ngọn sóng. Dòng sông vô cùng hung dữ nhưng nghe như gợi lên nỗi bất an của con người. Dòng sông uốn lượn dữ dội như cuộc đời, như lịch sử nước ta ít khi yên bình. Sau cách mạng, cái nhìn về thiên nhiên của Nguyễn Tuân thường gắn liền với cái nhìn nhân văn, lịch sử và dân tộc. Bút tùy chọn này là một cái nhìn như vậy.

Xem thêm: Phân tích đoạn trích Con đường trở thành “nhà nho” của Nguyễn Khắc Viện


Nói đến sự dữ dội, nghiệt ngã của dòng thác sông Đà, chúng ta không thể quên những bãi đá. Nói chính xác hơn, chúng nên được coi là những khối đá. Mỗi đảo có một tâm trạng, một nhiệm vụ, một tính cách như chính con người ấy. Đá cũng chia làm ba hàng chắn ngang sông. Có những hòn đảo làm mồi cho tàu thuyền. Hòn đảo còn lại là một boong-ke. Sau đó, hòn đảo đang thực hiện một nhiệm vụ tấn công chiếc bệ hùng vĩ. Tất cả tạo thành một thế trận không chỉ uy hiếp con phà mà còn khiến chúng ta, mỗi lần đọc đến đây, ít nhiều liên tưởng đến một chiến trường cổ có thật. Vậy phải chăng những tảng đá mang nhiều tâm trạng ấy chính là những người lính biên phòng luôn khắc khoải, trăn trở không lúc nào được yên nghỉ? Dòng sông càng miêu tả càng giống thế giới con người. Càng như tiếng cha ông ta còn vang vọng từ bốn ngàn năm đấu tranh dựng nước và giữ nước. Phải chăng đó là điều tạo nên linh hồn của thác sông Đà? Khiến dòng sông không chỉ là một thực thể của tự nhiên, mà giờ đây nó như một chứng nhân lịch sử.

Dòng sông Đà hung dữ khiến nhà thuyền ngay cả những người yếu tay lái, yếu tinh thần chỉ nghe thấy cũng hoảng sợ. Tuy nhiên, dòng sông hiền hòa, nó đẹp như một cố nhân.

Ngồi trên máy bay nhìn xuống dòng sông Đà chảy dài như một áng trữ tình, những sợi tóc và rễ ẩn hiện trong mây của trời Tây Bắc nở hoa ban, hoa gạo tháng hai và mùi khói mèo đốt trên cánh đồng xuân. Đó là một khung cảnh rất mơ màng, huyền ảo.. Rồi sông Đà không như sông Gâm, hay sông Lô mãi trong xanh. Sông Đà đẹp bởi màu xanh ngọc bích vào mùa xuân. Mùa thu, nước sông đỏ như da mặt người bầm tím vì r, say vì rượu, đỏ lười biếng vì giận kẻ bất bình, uất hận mỗi độ kiếm được. Đối với tác giả, đôi khi dòng sông như một cố nhân. Trong một lần lạc lối, tác giả vô tình xem và nhớ đến một bài thơ Đường luật của Lý Bạch ngày xưa. Đến đây, sông Đà làm người ta quên đi sự hung dữ của mình. Dòng sông gần gũi như con người và đẹp như thiếu nữ.

Xem thêm: Lập dàn ý phân tích diễn biến tâm trạng của em trong đêm tình mùa xuân

Còn nữa, nhìn cảnh đôi bờ, đôi bờ sông Đà, chuồn chuồn, bướm lượn trên sông, vui như nắng giòn sau một đợt mưa dầm dề, vui như bắt đầu lại một mùa xuân. giấc mơ tan vỡ. Có nơi dòng sông lặng như tờ, gợi nhớ một miền cổ tích xa xưa, hay đôi khi ngồi trên thuyền ta bắt gặp hình ảnh chú nai ngây ngô ngẩng đầu nhung lên khỏi ngọn cỏ mù sương, nhìn mình uể oải trôi trên dòng nước. con thuyền. … Đúng là nhìn cảnh ấy, không ai dám nghĩ rằng dòng sông nơi thượng nguồn luôn sẵn sàng sát hại bất kỳ con thuyền nào sơ sót. Khung cảnh của dòng sông này thật nên thơ và huyền ảo.

Hình như Nhà văn Sông Đà đọc nhiều nhưng vẫn rất hấp dẫn! Mới đọc còn thấy ngại nhưng đọc xong lại thấy hấp dẫn. Đọc để cảm nhận thế giới sông nước nhưng lần nào tôi cũng thấy vọng lại bao điều mới mẻ của thế giới con người. Tôi tự hỏi, phải chăng đó là điều tạo nên sức hấp dẫn đa chiều của hình ảnh dòng sông? Có thể khẳng định rằng Người lái đò Sông Đà là một bài thơ hay được làm nên từ tình yêu quê hương tha thiết, thiết tha của một người muốn dùng văn chương để ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ, kiêu hãnh của vùng đất. hào hùng, trữ tình và thơ mộng của thiên nhiên.

Thu Trang


Bạn thấy bài viết Phân tích nét hung bạo và vẻ đẹp trữ tình của hình tượng sông Đà (Tùy bút Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 12

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button