Phân tích hình tượng người lái đò sông Đà trong tùy bút cùng tên của Nguyễn Tuân


Các bài văn mẫu lớp 12

Phân tích hình tượng người lái đò sông Đà trong bài tùy bút cùng tên của Nguyễn Tuân

Phân tích hình tượng người lái đò sông Đà trong bài tùy bút cùng tên của Nguyễn Tuân

Hướng dẫn


Ông cha ta thường nói: sinh là nghệ, tử là nghệ. Câu nói đó hoàn toàn đúng với người lái đò sông Đà. Dường như quan niệm đó chưa bao giờ thay đổi trong suốt hàng chục năm cầm lái của ông. Cho dù công việc đó không hề dễ dàng chút nào. Người ta có thể chết không phải vì không khéo, mà đơn giản hơn là vì lỡ đò.

Người lái đò Lai Châu này đã mười mấy năm làm nghề lái đò dọc sông Đà và đã mấy chục năm không nghề lái đò nữa. Mười năm không phải là dài nhưng cũng đủ để con người rèn giũa bản lĩnh. Nhưng anh ấy đã ngừng công việc lái đò trong nhiều thập kỷ. Như vậy là quá đủ để tay nghề của anh lụi tàn. Tuy nhiên, trong chuyến xuất quân này, người lái đò vẫn rất vững tay lái. Có vẻ như anh không lấy khái niệm nghệ sĩ giỏi nhất, vinh dự nhất làm chân lý sống cho mình nhưng thực tế cuộc sống của anh lại toát lên điều đó. Phải chăng anh là thứ vàng mười của tâm hồn Tây Bắc mà Nguyễn Tuân tha thiết đi tìm?

Người lái đò Lai Châu tuy không được Nguyễn Tuân miêu tả rõ nhưng nhìn thoáng qua, ai cũng có ấn tượng ngay: Đôi tay khập khiễng như cái sào, đôi chân lúc nào cũng khuỵu xuống như ôm một thân cây tưởng tượng, giọng ồm ồm như tiếng thác trước ghềnh, tầm nhìn của anh như còn mãi vọng về một bến xa nào đó trong sương mù. Nguyễn Tuân tinh tế lắm! anh ấy đã không mô tả người bạn của mình trong thực tế. Dáng người kia là dáng người sông nước, con người công nghiệp hóa. Nó có mùi như bất cứ ai sống trên sông và kiếm sống từ sông.

Xem thêm: Phân tích bài Tây tiến của nhà thơ Quang Dũng

Sau cách mạng, Nguyễn Tuân không còn đi tìm một cá nhân cực đoan nữa. Thay vào đó, ông tìm kiếm những cá nhân có phẩm chất của mọi người. Càng biết người lái đò, chúng ta càng hiểu quan điểm đó.

Người lái đò của Nguyễn Tuân không biết tên? Người ta quen gọi ông bằng cái tên nghề nghiệp – địa danh: Ông lái đò Lai Châu. Không chỉ giấu tên, độc giả cũng chỉ biết quê anh ở ngã tư đường, sống gần tỉnh. Ngoài ra, không ai biết anh ta có nhà như thế nào và con cái của anh ta như thế nào? Có lẽ tất cả các thông tin về người lái đò là không có gì? Nhưng không cần! Độc giả không có thắc mắc. Và rất có thể, nếu người lái đò trên đây có sự xuất hiện của dòng sông thì tất cả những sự vật ở đây chưa đủ căn cứ để khẳng định con đò là người – con người. Đó là một dụng ý nghệ thuật tinh tế của nhà văn Nguyễn Tuân. Ông muốn tìm vẻ đẹp bền vững (vàng mười) của nhân dân qua những con người tài sắc vẹn toàn.

Người lái đò có ngoại hình không đẹp nhưng khi làm việc thì là một hình mẫu trên sông. Nguyễn Tuân một lần nữa từ chối miêu tả người lái đò dọc đường. Tác giả chỉ chọn miêu tả ông vào thời điểm huy hoàng nhất của cuộc đời ông: khi ông thả bè trên sông.

Mười năm lái đò dọc sông Đà, người lái đò rành sông lắm. Nó khốc liệt, anh hùng, tàn ác, anh biết hết. Và tất nhiên, đôi khi anh ấy biết nó rất trữ tình. Vì vậy, ông đã rất cẩn thận. Một trong những nguyên tắc làm nghề của anh là phải rất am hiểu sông nước. Vì vậy, khi gấp sách lại và tưởng tượng, ta vẫn có cảm giác như đang nhìn thấy người lái đò chèo mạnh mẽ khi đọc tên đã gợi ra nhiều đặc điểm của dòng sông.

Xem thêm: Phân tích hình ảnh con sông Đà trong tùy bút “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân


Đây là hai phiến đá trông giống như những lỗ hổng thực sự đóng vai trò dụ thuyền địch vào sâu hơn. Lúc đó người lái bắt đầu rẽ thuyền vào trong đá hình thành. Đó cũng là nơi thử thách sức lực và trí tuệ của ông. Anh lái xe vào sâu hơn, trong tâm trí anh biết rằng họ sẽ va vào nhau. Sau đó, vòng đầu tiên, nó mở ra năm cánh cửa. Trong trận có bốn cửa tử, một cửa sinh, một cửa sinh nằm chơ vơ bên tả ngạn sông. Và đến vòng thứ hai này, nhiều cửa tử nữa được đặt thêm để lừa thuyền vào, cửa sinh được sắp xếp trôi dạt sang hữu ngạn… Thế là anh chèo, anh lượn, đe, đánh, băng hay chém để vượt qua vòng đường kẻ. Hàng loạt tập đoàn giữ bình yên cho khách hàng hoặc cho cả con tàu. Tôi không hiểu tại sao bạn lái xe

Con thuyền biết sông rất rõ. Có thể nói ông biết ngọn nguồn, ngóc ngách của dòng sông. Phẩm chất trí tuệ đó ​​chắc chắn vượt quá sức con người. Đó là kinh nghiệm của nhiều thế hệ, được đúc kết bởi nhiều người vượt thác trên sông. Đó là trí tuệ của biển lớn người tụ hội nơi Người. Tôn vinh ông là bậc vĩ nhân của dân tộc, một con người có trí tuệ và nghị lực phi thường. Đó là con người của thời đại mới. Thế hệ con người gánh trên vai những sứ mệnh lớn lao cho đất nước.

Nhìn người lái đò Lai Châu chèo vượt thác, chúng tôi cứ ngỡ anh đang chống chọi với dòng sông. Đúng là đấu tranh – đấu tranh giành giật sự sống từ thiên nhiên hung dữ. Chẳng phải dân tộc ta từ ngàn đời nay vẫn phải đấu tranh để mưu sinh, vẫn phải đấu tranh để giành lấy miếng cơm manh áo từ thiên nhiên hay từ bạo lực ngoại bang hay sao? Đó là chân lý nhắc nhở con cháu ngàn đời mà Nguyễn Tuân gửi gắm qua hình ảnh người lái đò khi chèo đò vượt thác trên sông.

Xem thêm: Phân tích phong cách nghệ thuật Hồ Chí Minh

Nhưng nhìn sự vất vả, nguy hiểm và căng thẳng của người chèo thuyền khi chèo qua thác, chúng tôi mới thấy ông vui biết bao khi cho thuyền dừng lại: Thế là hết thác. Dòng sông ngoằn ngoèo vào bến hang lạnh. Sóng nước xèo xèo tan đi trong thương nhớ. Dòng sông êm đềm trở lại. Khá kỳ lạ! Vừa phải vượt qua bao thác, bao ghềnh đá hiểm trở, nhưng những lúc không chèo, nhà thuyền đốt lửa trong hang, nướng ống cơm và nói chuyện cá anh vũ, chùm ngây… thì chẳng ai nói. nói thêm về chiến công vừa qua ở cửa ải đầy hung tướng. Dường như sự vất vả đó đã trở thành chuyện thường ngày đối với họ và không có gì đáng ngại. Cũng như dòng sông Đà kia, tuy hung dữ nhưng phải đánh nhau hàng ngày rồi cũng quen, chẳng có gì ly kỳ, đáng nhớ.

Anh Lai Châu là thế và cuộc đời anh là thế. Nói là sống cũng được hay nói là hi sinh thầm lặng cũng không sai. Điều quan trọng, đó là nghề, là cuộc sống hàng ngày của anh. Cuồng bạo nhưng vẫn không bao giờ ngừng khao khát sự dịu dàng. Ta sẽ thấy chẳng có gì xa lạ giữa cuộc đời lao động của người lái đò với cuộc đời của biết bao người dân khác đã, đang và sẽ sinh sống trên mảnh đất bốn nghìn năm ác liệt nhưng bao dung này.

Thu Trang


Bạn thấy bài viết Phân tích hình tượng người lái đò sông Đà trong tùy bút cùng tên của Nguyễn Tuân có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 12

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button