Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm mùa đông cắt dây trói cứu A Phủ (truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài)


Các bài văn mẫu lớp 12

Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm đông cắt dây cứu A Phủ (truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài)

Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm đông cắt dây cứu A Phủ (truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài)

Hướng dẫn


Nổi bật trong tác phẩm là hình tượng nhân vật Mị – nhân vật điển hình cho sự chịu đựng và sức sống vươn lên của người phụ nữ miền núi. Đoạn viết về Mị hay nhất và cũng là đoạn hay nhất của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ là đoạn miêu tả tâm trạng Mị trong đêm xuân nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm đông cắt dây trói A Phủ. Qua những đoạn văn này, người đọc thấy được chiều sâu nhân đạo của ngòi bút Tô Hoài và tài năng nghệ thuật của nhà văn trong việc xây dựng nhân vật.

Những ngày làm dâu, tôi phải sống trong tâm trạng khổ sở. Từ một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, nết na, Mị bị biến thành phận làm dâu trừ nợ, bị bóc lột, đánh đập, hành hạ dã man. Không chấp nhận thân phận nô lệ, có lúc cô định tìm đến cái chết. Đừng nghĩ tìm đến cái chết là mình đã cạn kiệt sinh lực. Con thuyền gieo mình trên sông yêu dòng sông hơn con thuyền cứ để dòng đời trôi. Giải thoát bằng cái chết là tiêu cực nhưng nó chứng tỏ tôi chống lại số phận.

Đâu dễ gì chết khi món nợ gia đình vẫn còn, khi bản chất Mị có sức sống mãnh liệt, buộc phải sống, Mị phải nén giận nuốt hận vào trong. Ẩn sau vẻ ngoài như một cái bóng lang thang là một tâm hồn rực cháy ngọn lửa sống. Ngọn lửa ấy bùng cháy dữ dội vào một đêm mùa xuân.

Mùa xuân của đất trời đã đánh thức sức sống mùa xuân trong lòng tôi. Ngày Tết, tôi cũng trộm rượu đi uống. Lúc đầu tôi uống theo thói quen cứ Tết đến là có rượu, nhưng sau đó là sự thức tỉnh tinh thần. Tôi uống rượu từng ngụm từng ngụm, cách uống ấy không chỉ để nuốt mà còn để khơi lên cái say của tuổi trẻ một thời đã qua.

Xem thêm: Thuyết trình về tác giả Hồ Chí Minh

Trong trạng thái nửa say nửa tỉnh, Mị nhìn những người đi rẫy mà lòng mình đang sống trong quá khứ, trong khi tiếng sáo gọi bạn về thiết tha vọng về từ xa. Tôi lặng theo tiếng sáo của người thổi sáo. Thật tuyệt vời biết bao khi tiếng sáo đã lay động và đánh thức con người tâm linh trong Mị, đưa Mị từ cõi trần trở về với cõi ký ức. Tôi nhớ những tháng ngày đau khổ trong thân phận làm dâu trừ nợ. Khi tôi nhớ lại điều đó, tôi đã rơi nước mắt. Lúc đó bà chỉ muốn chết: nếu có một nắm lá móng chân thì ăn vào là chết ngay không thèm nhớ. Nhưng tha thiết hơn, da diết hơn tiếng sáo lại đưa tôi về những tháng ngày tươi đẹp ngày xưa, tiếng sáo vi vu trên phố với những lời ngọt ngào, thân thương:

Tôi ném Pao, bạn không bắt

Tôi không yêu quả Pao rơi.

Tiếng sáo làm tôi nhớ lại những ngày chưa chồng. Thuở ấy MI đẹp và có tài thổi sáo, thổi sáo lá cũng giỏi. Vẻ đẹp của em và tiếng sáo đã thu hút biết bao trai làng đến nỗi mảnh đất cạnh bức tường nơi em nằm nhẵn nhụi vì đã in dấu chân chờ đợi của biết bao chàng trai. Mấy cậu Mèo thổi sáo theo Ta hết núi này đến núi khác.

Nhớ về quá khứ hạnh phúc, tôi khao khát được sống, khao khát hạnh phúc trong hiện tại. Viết đến đây, dường như tác giả đã hóa thân thành nhân vật để bộc lộ tâm trạng tinh vi, phức tạp của tôi bằng một hình thức ngôn ngữ nửa trực tiếp: Tôi còn nhỏ lắm, tôi muốn đi chơi. Bao nhiêu người có gia đình cũng đi chơi ngày Tết, huống chi A Sử và Mị không có tình ý với nhau mà vẫn sống với nhau.

Tôi muốn thoát ra khỏi căn phòng tối tăm chật hẹp. Cô thêm dầu mỡ vào món ăn để làm cho căn phòng sáng sủa hơn. Ánh sáng của ngọn đèn ấy cũng là ánh sáng bùng lên từ cuộc đời tôi. Cô chỉnh lại mái tóc bằng chiếc váy hoa và chuẩn bị ra ngoài. Tôi thôi làm rùa trong góc, tôi muốn làm chim bay lên trời đón xuân.

Xem thêm: Bình luận đoạn văn sau trong bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân: “Thuyền tôi trôi trên sông Đà… con thuyền đuôi én buộc dây kinh ở dòng trên”.


Trong lúc tôi sống trong sung sướng với những ước mơ, khát vọng thì A Sử lại về hiểu ý định ra ngoài của tôi. Khi ấy, A Sử lạnh lùng trói Mị vào cột nhà. Anh trói buộc tôi một cách lạnh lùng vô cảm, lạnh lùng tắt đèn như thể bình thản đóng cửa đi ra ngoài không một chút cảm xúc. Việc A Shi trói Mị chỉ làm tăng thêm sức sống xuân sắc trong nàng. Rượu và sáo làm tôi ngây ngất như người mộng du, tâm trạng tôi miên man giữa quá khứ và hiện tại, cô quên mất mình đang bị trói buộc. Lòng em theo tiếng sáo gọi em vui xuân. Tôi vẫn không thể đi lại mặc dù chân tay đau và tôi không thể di chuyển. Sức sống tiềm ẩn của tôi được thể hiện ngay cả trong những hoàn cảnh éo le nhất. A Sử có thể giữ Mị giữa mùa xuân nhưng làm sao chứa đựng được sức sống mùa xuân trong Mị.

Sau đêm xuân nghe tiếng sáo gọi bạn, tôi trở lại với cuộc đời, với thân phận của một kẻ đòi nợ, trở về với trạng thái cam chịu vô cảm. Giữa lúc đó, một biến cố xảy ra làm thay đổi cuộc đời, số phận của Mị đó là A Phủ bị mất bò, bị hổ ăn thịt và trở thành vật thế thân, bị thống lí Pá Tra trói chặt chờ ngày chết. . héo rũ.

Lúc đầu nhìn thấy A Phủ bị trói, Mị vô cảm vì đã quá quen với cảnh này trong nhà thống lý. Khi dậy đốt lửa sưởi, A Phủ quen có xác chết đứng đó, thế thôi. Em chỉ biết có ngọn lửa trở thành người bạn thân sưởi ấm cho chị trong đêm đông lạnh giá.

Nhưng rồi Mị nhìn sang và nhận ra đôi mắt long lanh nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen của A Phủ. Nước mắt của A Phủ là giọt nước mắt cuối cùng làm đầy chén nước đổi người. Và những giọt nước mắt ấy cũng đã làm nên điều kỳ diệu đưa tôi từ cõi quên trở về cõi ký ức. Tôi nhớ ngày xưa tôi bị trói như A Phủ. Nước mắt chảy dài trên mặt và cổ tôi và không thể lau được, nhớ lại quá khứ của mình, tôi cảm thấy có lỗi với chính mình.

Xem thêm: Nhân vật Mị trong truyện “Vợ chồng A Phủ” là thành công của Tô Hoài trong việc xây dựng một con người thức thời.

Với tâm hồn nhân hậu của một người phụ nữ như Mị, nỗi tủi thân sẽ dẫn đến một tình cảm lớn lao và cao đẹp đó là lòng thương người. Tôi đồng cảm với những người cùng cảnh ngộ. Tôi nghĩ mình bị ma nhập và bỏ mặc cho chết trong nhà thống lý và tại sao người khác lại bị trói và hành hạ như vậy, họ thật tàn nhẫn. Chỉ vài ngày nữa, người đó sẽ khô héo và chết. Từ thương người, tôi đi đến hành động cứu người. Mị không sợ chết mà sẵn sàng chết thay cho A Phủ nên đã cắt dây trói để giải thoát cho A Phủ.

Sau khi cứu người, tôi trở về với sự tủi thân. Cô sợ chết, nhưng đó lại là biểu hiện của lòng ham sống, yêu bản thân. Tôi phải tự cứu mạng mình. Ngoài ra, nếu tôi có thể cắt dây cho mọi người, thì tôi không thể cắt dây mạng của chính mình. Hành động Mị vùng chạy theo A Phủ để thoát khỏi nhà thống lí Pá Tra là hoàn toàn chí lý.

Trong cả phần đầu của truyện cổ tích, tôi luôn sống trong trạng thái im lặng và luôn cúi mặt buồn bã, đây là lần duy nhất tôi ngẩng đầu lên. Lời nói duy nhất của Mị là tiếng nói của khát vọng giải thoát: A Phủ thả tôi ra, ở đây tôi sẽ chết.

Người ta thường so sánh hình tượng nhân vật Mị với nhân vật chị Dậu trong Tắt Đèn của Ngô Tất Tố. Hai người phụ nữ với số phận bất hạnh đều tiềm ẩn một sức sống. Tuy không bằng Mị nhưng sức sống của Dậu là sức sống tiềm ẩn chưa có điều kiện phát huy, và sức sống của Mị đã đơm hoa kết trái tươi vui trong một cuộc đời mới. Chị Dậu cũng như Mị trốn chạy khỏi địa ngục trần gian trong đêm tối. Nhưng trước mặt chị Dậu không phải là bầu trời đen như mực, như tương lai của chị, và trước mặt chị không phải là đêm tối mà là ánh sáng của một cuộc đời hạnh phúc. Điểm khác biệt này là khi viết Vợ chồng A Phủ Tô Hoài đã được ánh sáng của cách mạng soi rọi.

Thu Trang


Bạn thấy bài viết Phân tích diễn biến tâm trạng Mị trong đêm nghe tiếng sáo gọi bạn và trong đêm mùa đông cắt dây trói cứu A Phủ (truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 12

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button