Những câu chuyện cổ tích về mùa xuân hay nhất

Mùa xuân là mùa của sự sum họp, dù có đi xa đến đâu thì mỗi khi xuân về chúng ta vẫn muốn trở về bên gia đình. Đây có thể nói là mùa đẹp nhất trong năm, với sức sống mãnh liệt, vạn vật sinh sôi, khoe sắc. Nguyễn Du đã từng có mấy câu thơ:

Ngày xuân con én đưa thoi

Quang Thiều đã qua sáu mươi chín thập niên.

Cỏ xanh tận chân trời

Có vài bông hoa trên cành lê trắng

Mùa xuân từ lâu đã đi vào văn đàn Việt Nam, với những sắc độ, cung bậc khác nhau, làm cho người đọc ngây ngất, say đắm từ ngàn đời nay. Có nhiều câu Truyện dân gian kể về mùa xuân, làm điểm tựa cho cảm hứng về mùa xuân vô tận sau đó không phải ai cũng biết.

1. Chuyện cổ tích mùa xuân

Ngày xưa không có mùa xuân em ạ. Một năm chỉ có ba mùa Hạ, Thu, Đông. Người ta nói rằng mùa xuân chỉ đến khi cầu vồng nhiều màu xuất hiện và tất cả các loài hoa cùng nhau nở rộ!

Cầu vồng chỉ có vào mùa hè, khi mặt trời ló dạng sau những cơn mưa rào. Và hoa nở rải rác quanh năm, rải rác khắp mặt đất nên không thể hẹn cùng một thời điểm nở hoa. Vì vậy, sau mùa đông lạnh giá là đến mùa hè nóng bức, thời tiết thay đổi đột ngột khiến muôn loài rất khổ sở. Ai cũng mong một mùa no ấm nên ai cũng thích nghe kể chuyện Xuân và mong được đón Xuân.

Có một chú Thỏ sống trong một khu rừng xanh nọ với mẹ của mình. Mỗi khi chuyển mùa, mẹ Thỏ lại bị ốm. Thương mẹ quá, thỏ con liền bàn với khỉ già khôn ngoan:

– Chú Khỉ ơi, chúng mình cùng nhau làm cầu vồng thật đẹp để đón Xuân đến với chú nhé?

– Nhưng bằng cách nào? – Bác Khỉ ngập ngừng hỏi.

– Mình sẽ rủ những người bạn trong rừng góp những chiếc lông vũ đẹp nhất để làm nên chiếc cầu vồng rực rỡ sắc màu.

Chú Khỉ đồng ý với Thỏ. Tin tức lan truyền khắp nơi. Muôn thú trong rừng đều muốn gặp mùa xuân dịu dàng, ấm áp nên vui vẻ góp sắc màu tươi đẹp nhất. Nào là màu nâu của Gấu, màu vàng tơ của Hươu, màu xám của Sóc… Rồi đến Công, Vẹt, Vành Khuyên cũng góp bộ lông sặc sỡ của mình. Con cá cũng gửi cho Cá Chép một túi đầy vây bảy sắc cầu vồng. Chú Sâu thông minh bắt đầu kết nối các màu lại với nhau để tạo thành cầu vồng.

Trong khi đó, Thỏ lên đường đi tìm hoa. Thỏ đi khắp nơi, băng qua hết cánh rừng này đến cánh rừng khác để gặp gỡ từng loại hoa, thuyết phục cho hoa nở đồng loạt để đón Xuân. Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của Thỏ dành cho mẹ, các loài hoa đều đồng loạt tích lũy chất dinh dưỡng để đợi chị Gió báo hiệu đồng loạt nở hoa.

Câu chuyện khẳng định ý nghĩa của mùa xuân – mùa của sức sống, màu mỡ, luôn là mùa được vạn vật chờ đợi nhất. Đồng thời truyện cũng ca ngợi lòng hiếu thảo của thỏ con dành cho mẹ, chính tấm lòng chân thành đó đã làm rung động đất trời, đem đến mùa xuân cho muôn loài.

2. Sứ giả mùa xuân

Ngày xửa ngày xưa, có bốn nàng tiên làm nữ hoàng của bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mỗi người đều có một cung điện nguy nga trên núi cao. Chỉ khi đến mùa, các cô gái mới xuất hiện. Năm đó, không hiểu sao mùa đông lại kéo dài như vậy. Cây cối và muông thú rùng mình vì lạnh. Ai cũng mong chờ, lo lắng không hiểu sao nàng tiên mùa xuân đến muộn thế. Vì vậy, các con vật đã tổ chức một cuộc họp để chọn người đón nàng tiên mùa xuân và tìm hiểu lý do tại sao. Sư tử tự cho mình là kẻ mạnh nhất, dũng cảm nhất nên có quyền đi đón nàng tiên mùa xuân. Nó háo hức lên đường. Ngày đầu tiên, nhờ sức khỏe tốt, sư tử đi từ sáng đến tối. Càng về sau, con sư tử ngày càng yếu đi, không thể đi tiếp nên quay trở lại.

sứ giả mùa xuân

Thấy sư tử bỏ cuộc, công lên tiếng giễu cợt. Muốn nàng tiên mùa xuân xuất hiện thì sứ giả phải là con vật xinh đẹp lộng lẫy như công gia. Các con vật đồng ý gửi con công đi làm nhiệm vụ. Con công cùng đoàn tùy tùng lên đường, mang theo nhiều quà và hoa đẹp… Tuy nhiên, đường xa và vất vả, đoàn người dần mệt và đổ bệnh, hoa và quà phải bỏ lại dọc đường. Cuối cùng, con công phải trở về.

Đến lúc này, những con vật đã mất kiên nhẫn. Chần chừ là bỏ lỡ mùa xuân diệu kỳ. Lúc ấy con én ngập ngừng:

– Dù bất tài nhưng tôi xin góp sức mang mùa Xuân trở lại. Mùa đông năm nay dài quá, bệnh ho của mẹ ngày càng nặng. Nếu không có nắng xuân e rằng mẹ con không sống nổi. Tôi đi tìm mùa xuân. Nghe vậy, muôn loài đồng ý.

Dù đang ốm, nhưng tin tôi đi, chim mẹ đã lén nhổ những chiếc lông dày nhất của mình để làm áo chống rét cho con. Con én lên đường, nó bay mãi và cuối cùng cũng đến được cung điện của nàng tiên mùa xuân. Trước cửa cung, nhạn nhìn thấy một con chim vàng anh đang ngất xỉu. Nghĩ chim bị lạnh, én cởi áo ấm cho bạn. Con chim bỗng biến mất và nàng tiên mùa xuân xuất hiện:

– Bạn là một cô gái hiếu thảo, tốt bụng và dũng cảm. Năm nay chúng ta chậm chân với thế giới vì những con vật không khôn ngoan. Họ không biết thương yêu giúp đỡ nhau. Nhờ có bạn mà chúng tôi biết rằng những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại. Tôi sẽ chọn bạn làm sứ giả của tôi.

Từ đó, mỗi khi thấy chim én bay lượn trên bầu trời, muôn loài đều biết nàng tiên mùa xuân sắp trở về hạ giới.

Truyện ca ngợi vẻ đẹp của lòng hiếu thảo và ý chí kiên cường. Thanh xuân là mùa đẹp nhất, nên dành cho những giá trị đẹp nhất trong cuộc đời này. Câu chuyện khuyên chúng ta phải biết yêu thương, quan tâm, đoàn kết thì mới đạt được hạnh phúc. Con én tượng trưng cho những giá trị nhân văn cao cả và phẩm chất tốt đẹp nên xứng đáng là sứ giả của mùa xuân diệu kỳ.

3. Mùa xuân cổ tích

Trong vườn hoa, bông hoa nào cũng cho rằng mình đẹp nhất. hoa hồng nói:

– Không có tôi, cả vườn hoa sẽ không còn đẹp nữa.

Gladiolus nói:

– Không có tôi thì chẳng ai ra vườn ngắm hoa cả.

Hoa Violet vội vàng nói:

– Vườn hoa đẹp là do em! Chiếc áo màu tím và dáng người mềm mại của tôi thật tuyệt vời.

Nàng tiên mùa xuân

Rồi những bông huệ, cúc, thược dược, hoa đồng tiền… đua nhau khoe sắc đẹp nhất của mình làm náo động cả khu vườn. Chỉ có một cây đứng ở góc vườn là im lìm. Cái cây đó có hàng ngàn nhánh nhỏ màu nâu và thưa thớt những chiếc lá xanh. Hoa nhìn nó và nói:

– Cây gì mà cành khẳng khiu thế, không có hoa gì cả.

Và từ đó, không ai còn nhắc đến cái cây ở góc vườn nữa.

Sáng ba mươi Tết, ông chủ bước vào vườn hoa nói:

– Xin chào những bông hoa của mùa xuân!

Khắp vườn hoa ai nấy đều náo nức phấn khởi, bông nào cũng theo chân cô chủ mong được cô chọn cho mình trưng bày ngày Tết. Nhưng lạ chưa, bà chủ chạy ra góc vườn kêu:

– Ôi cây đào đẹp quá!

Hoa chợt nhận ra cái cây bình thường gầy guộc giờ đã khoác lên mình một tấm áo đẹp tuyệt vời. Hàng ngàn bông hoa hồng xinh tươi đang chơi đùa trong nắng xuân ấm áp.

Hoa hỏi Hoa Đào:

– Vậy làm thế nào mà bạn có được những bông hoa đẹp như vậy?

Hoa Đào nhẹ nhàng đáp:

– Nhờ đất mẹ sinh thành dưỡng dục, nhờ nắng mưa bốn mùa, nhờ công phu sớm mai chăm sóc!

Bà chủ nói tiếp:

– Đó cũng là nhờ đức tính khiêm tốn, giản dị, kiên trì và dũng cảm chịu sương gió lạnh giá của Đào hoa. Cả một năm lao động, đào hoa đã dành tất cả để nở hoa cho ta hương xuân

Bây giờ, những bông hoa đã hiểu. Họ cảm thấy xấu hổ về hành vi trước đây của mình và nói nhỏ:

– Hoa Đào, ta có thể cùng nàng thêm hương vị ngày Tết được không?

Hoa Đào chủ nhân đáp:

– Tất nhiên ! Nào các bạn, chúng ta cùng nhau đón chào năm mới nhé!

Cả vườn hoa rực rỡ sắc hương thơm ngào ngạt chào đón mùa xuân về.

Truyện ca ngợi đức tính khiêm tốn, khiêm nhường của con người, khuyên chúng ta không nên khoe khoang tự mãn, bông hoa đẹp nhất là bông hoa biết cúi đầu, biết im lặng, biết hi sinh vì người khác nhưng không bao giờ lấy công về cho mình.

4. Chuyện hoa mai

Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái tên là Mai, con gái của một người thợ săn rất gan dạ và dũng cảm. Mười bốn tuổi, cô gái theo cha đi huấn luyện, trở thành một nữ hiệp vô cùng tài giỏi, tinh thông võ nghệ.

Vào thời điểm đó, một con yêu tinh đến quấy phá một ngôi làng nọ, dân làng treo giải ai giết được con yêu tinh sẽ được thưởng rất hậu hĩnh. Thế là hai cha con lên đường diệt yêu tinh. Sau khi giết được yêu tinh, danh tiếng hai cha con vang dội và lan truyền khắp nơi.

Chuyện hoa mai

Sau đó không lâu, người cha lâm bệnh nặng, sức khỏe ngày một sa sút. Lúc này cô con gái đã tròn mười tám tuổi, sức khỏe tăng gấp bội, võ công ngày càng tinh thông. Năm đó, yêu tinh rắn xuất hiện ở một khu vực nhất định và dân làng đến và cầu xin hai cha con giết yêu tinh.

Trước khi cô con gái đi, người mẹ đã may cho cô một bộ đồ gấm màu vàng rất đẹp và cô gái hứa sẽ trở về sẽ mặc chiếc váy màu vàng đó để mẹ có thể nhìn thấy cô từ xa. Sau đó, hai cha con trèo núi, lội suối tìm yêu tinh để trừ mối họa. Tuy nhiên, vì sức khỏe yếu, Mai đã thay cha nhận trọng trách chiến đấu với lũ yêu tinh. Cô gái cuối cùng cũng giết được nó.

Cảm thương tấm lòng nhân hậu của cô gái, Táo Quân xin Ngọc Hoàng cho cô sống lại và trở về với gia đình trong chín ngày. Thế là từ đó, cô gái được trở về nhà lành lặn cùng gia đình trong chín ngày (28 tháng Chạp đến mùng 6 Tết).

Sau này, khi cha mẹ và người thân của cô đều qua đời, cô gái không trở về nhà nữa mà hóa thành một cây hoa mọc cạnh miếu mà người dân đã lập để thờ cô. Thấy cây hoa lạ mọc cạnh chùa nở hoa vàng suốt chín ngày Tết, dân làng đặt tên cho cây hoa là hoa mai và lấy cành đem trồng khắp nơi để trừ tà, cầu may. . May mắn cho gia đình mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Hoa mai tượng trưng cho sự may mắn trong cuộc sống, câu chuyện nhằm ca ngợi tấm lòng hiếu thảo, hiếu thảo của cô gái đối với cha. Như một lời khẳng định chắc chắn, ở hiền sẽ gặp lành.

Mùa xuân mang rất nhiều ý nghĩa tượng trưng, ​​nhưng dù với ý nghĩa nào thì mùa xuân vẫn là mùa của trăm hoa đua nở, của sự sống sinh sôi và là cội nguồn của sự sống.

Xem thêm:

  • Truyện Cổ Tích Hay Truyện Cổ Tích Về Các Loài Hoa
  • Truyện cổ tích thế tục việt nam hay và ý nghĩa nhất
  • Truyện cổ tích về các nàng tiên hay và ý nghĩa

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Check Also
Close
Back to top button