Nguồn gốc sinh tử

Nguồn gốc của sinh và tử

Bóng hồng vừa gác núi. Đàn chim lũ lượt kéo về tổ, kêu inh ỏi. Trên con đường quanh co, những chú lùn vội vã vác ​​củi lên vai trở về làng. Sự náo động lắng xuống. Xem thêm rừng mỗi khoảnh khắc yên tĩnh.

Thỉnh thoảng, vài tiếng chuông chùa ngân nga từ xa như giục giã những ai còn chậm chân hãy ra khỏi cái hoang vu rợn ngợp của núi rừng. Một vài tiếng hú lớn và sâu trong các kẽ hở, càng khiến những kẻ lạc đường sợ hãi hơn. Những con thú dữ đã bắt đầu cuộc săn mồi như thường lệ, thỉnh thoảng lại cất lên những tiếng gầm kinh hoàng của chúa sơn lâm.


Từ trong sơn thất, một vị thiền sư với một sợi dây thừng trên lưng và một thanh tre trong tay, đi xuống con đường mòn, dần dần đến gần ngôi làng bên cạnh khu rừng. Trời vừa nhá nhem tối, thiền sư đến nơi, đi ngay vào cổng, tìm đến nhà vợ chồng cư sĩ từng học đạo với mình. Sau khi chào hỏi, vợ chồng cư sĩ trải chiếu hoa mời Ngài ngồi. Sau khi uống trà xong, thiền sư nói:

– Từ ngày ông bà thọ Phật, tôi thường tới lui nhắc nhở. Về điểm này, việc hành thiền của họ khá tốt, tôi thực sự rất vui. Nhưng đời rồi cũng phải tan, hôm nay tôi về đây thăm và cũng là để từ biệt hai ông bà. Ngày mai tôi sẽ lên đường đi dạy nơi khác. Có lẽ lâu ngày xa nhau nên không dám hẹn ngày gặp lại. Trước khi ra về, tôi muốn nhắn nhủ bạn vài lời rất quan trọng, có thể là châm ngôn thực hành hàng ngày. Hai người phải cố gắng niệm Phật đừng quên, nếu trong gia đình có chuyện không hay. , ngoài xã hội thì nên nhẫn nhịn bỏ qua, tự an ủi mình. Nếu một trong hai người lâm trọng bệnh, sắp chết, mạnh mẽ nhất cần phải bình tĩnh, sửa sang tượng Phật, đùm bọc nhau đến phút cuối cùng; không nên than khóc, khóc lóc, làm cho người chết hoang mang, mê muội, khó được vãng sanh. Đây là một nhiệm vụ khó khăn, mà nhiều người tu luyện đã gặp phải.

Xem thêm: Bơ tổng hợp

Vì vậy, tôi khuyên hai bạn hãy nhớ. Được rồi, dù ở xa anh vẫn yên tâm.

Sau khi hướng dẫn và chỉ dẫn xong, rạng sáng Thiền sư lên đường…

Ngày tháng trôi nhanh, thoáng chốc đã là hai mùa thu, nhờ y làm theo lời dạy của Thiền sư, theo thời gian, vợ chồng cư sĩ sống với nhau rất hòa thuận, hàng ngày làm việc thiện, bố thí, tụng kinh, niệm Phật. tinh tấn hành thiền, xóm giềng được nhiều người yêu mến.

Một hôm người chồng bị thương hàn nặng. Người vợ chạy thuốc tìm thầy đã tắt thở nhưng bệnh vẫn còn. Cuối cùng, nhờ công lao của người anh họ, một bác sĩ giỏi đã được mời đến, người đã không ngần ngại đón anh về. Sau khi bắt mạch, danh y nói:


– Hôm nay bệnh này không khỏi, vì mạch đã ngừng. Vì vậy, bạn không nên làm bất cứ điều gì để lãng phí thời gian và tiền bạc của mình, chỉ cần chăm sóc các hạng mục chăm sóc tuổi già.

Người vợ lúc ấy tuyệt vọng, tâm tư bấn loạn, quên hẳn lời dặn của Thiền sư; Người chồng vẫn hôn mê. Trong hoàn cảnh này, vì thương chồng, vì hối hận, người vợ chỉ biết khóc bên chồng và khóc không ngừng. Mãi đến khi người chồng mở đôi mắt ngơ ngác nhìn vợ lần cuối, người vợ vẫn úp mặt vào mặt chồng nức nở:

– Mình ơi! Tôi không thể chịu chết bỏ mặc tôi sống một mình; Ngày xưa ta cùng khổ, cùng vui cùng buồn, hôm nay bỏ ta một mình! Mình ơi!.

Xem thêm: Câu Chuyện A Thị Ma

Người chồng tội nghiệp vì nghe vợ kể những lời thảm thiết, cảm xúc yêu thương chợt trỗi dậy, nhìn vợ, hai hàng nước mắt ứa ra, nghẹn ngào… rồi hồn lìa khỏi xác.

Ý thức của anh hiện ra trong mắt anh. Người vợ khóc vì vùi mặt vào mặt chồng nên thần thức chui ngay vào lỗ mũi vợ, biến thành con giun.

Chồng chết, vợ lo chu toàn bổn phận, chôn cất xong xuôi, tang lễ cũng khá lớn, việc tri ân bà con lối xóm cũng lo chu toàn.

Khi người thân đã về hết, bấy giờ bốn bề vắng lặng, người vợ vì thương cho số phận của chồng, coi như cô đơn côi cút, lỗ mũi mỗi ngày một to ra và đau đớn vô cùng. Cô ngày đêm khóc lóc khiến những người bên cạnh, ai cũng phải cảm thương cho số phận kém may mắn, bạc bẽo.

Một hôm, Thiền sư trở lại thăm. Vừa thấy Ngài, bà chạy ra, vừa khóc vừa kể…

Thiền sư bình tĩnh nói:

– Hãy cố lên, sống chết là lẽ thường tình, có sinh thì có tử. Khi một người tu thoát khỏi cái thân khổ sở như một gánh nặng này, bà nên mừng cho bà ấy, không được khóc? Cô ấy thậm chí còn than thở rằng cô ấy không hiểu tôn giáo. Xin khuyên nàng hãy nghe lời tôi, hãy thương nhớ mà lo tu hành cho tiêu tán, nếu còn nặng tình thì sau này gặp lại, vay trả trả thành chuỗi oan nghiệt không dứt.

Nghe xong lời khuyên của thiền sư, như để giải tỏa nỗi sầu, nàng vuốt thẳng mái tóc, rồi vô tình khịt mũi rất to, tống ra một con sâu khá lớn.

Thầy cười nói:

Trên đời ít ai có tình nghĩa hơn nàng, thương chồng khóc đến sâu cả mũi.

Cô bé xấu hổ, cố lấy chân dẫm nát con sâu. Thiền sư vội xua tay nói:

“Không, cô không nên làm thế, bởi vì con sâu đó là chồng của cô.”

Xem thêm: Lời chúc sinh nhật hay và ý nghĩa nhất Vịnh Bắc Bộ

Cô tò mò hỏi:

– Chồng ơi, chồng em cả đời niệm Phật sao lại chết đọa vào loài giun như vậy?

Thiền sư nói:

– Bà quên lời tôi dặn rồi, khi chồng chết, bà không lo tụng kinh niệm Phật khuyên chồng chí tâm mà còn mang tâm thương tiếc, nên khi chồng sắp chết, anh ấy đã yêu vợ mình. , nặng tình mà quên chánh niệm. Vì vậy, ý thức về tình yêu không thể bay lên cao mà phải chui vào lỗ mũi của cô ấy để trở thành những con sâu, con bọ. Than ôi! Thật uổng phí một người tu muốn thoát luân hồi mà còn bị ái trói buộc. Giống như con cò muốn bay cao để thoát khỏi cạm bẫy, cạm bẫy; nhưng không may nó cũng vô tình bị dây trói vào chân. Như vậy có đáng tiếc không?

Vị thiền sư lại gần con sâu và nhẹ nhàng nói:

– Người đời trước cũng nghe lời ta chăm chỉ tu hành, đáng lẽ được tích đức hành thiện mà sanh lên cõi trời hay vãng sanh Cực lạc, nhưng vì tình chồng con vẫn bôn ba ngàn thu. còn hai sâu, nên khi trút hơi thở cuối cùng, Cuối cùng còng tay gây nghiệp nặng làm sâu bọ, thật đáng tiếc!

Con sâu đã im lặng một lúc, dường như xấu hổ và ăn năn. Thiền sư cầu nguyện, nhớ đến công đức mình đã tạo từ trước nên con trùng quằn quại một lúc rồi chết, thần thức tái sinh vào cõi người. Người vợ ăn năn sám hối, phát nguyện tu hành, niệm Phật, giữ vững ý chí không lùi bước, kết quả là được sống lại.

Cũng không ai chỉ có một cuộc đời ngắn ngủi bắt đầu từ trong nôi và kết thúc trong nấm mồ. Yêu nhắm mắt chỉ là bình minh và đêm tối của một khoảng thời gian tĩnh lặng không ngừng nghỉ, không đầu không đuôi.


Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Phương Pháp Dạy Trẻ

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button