Người thợ săn và mụ chằn

Thợ săn và yêu tinh

Ngày xửa ngày xưa có một người thợ săn trẻ tuổi. Như thường lệ, một hôm chàng vào rừng sâu săn thú. Mải đuổi theo một con nai, không ngờ anh lạc vào một nơi mà đôi chân anh chưa từng đặt chân đến.

Đói và mệt, anh cố gắng tìm đường trở ra. Nhưng càng đi, anh càng lạc lối.


Mãi đến khi thân cây rẽ nhánh rẽ xuống suối tìm nước uống, anh mới nhìn thấy một ngôi nhà bên suối. Mừng quá, anh ra cửa xin nghỉ. Một cô gái bước ra khỏi nhà. Cô ấy có vẻ hài lòng khi nhìn thấy chàng trai trẻ. Cô mời anh vào nhà và không giấu giếm suy nghĩ bấy lâu nay cô muốn tìm một người bạn trai, nay gặp được anh, cô rất vui. Thấy anh đói, cô dọn đồ ăn cho anh. Dù nghi ngờ nhưng người thợ săn vẫn ăn một cách ngon lành, ăn xong cô gái nói:

– Bây giờ, ngươi có theo ta trốn vào nơi nguy hiểm tính mạng không?

Người thợ săn ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao lại nguy hiểm?

Câu trả lời:

– Ồ! Bạn không biết sao? Mẹ tôi là một người mẹ, người ăn thịt người mà không có vị tanh. Hôm nay mẹ tôi vẫn đang bận đi săn. Nếu mẹ tôi gặp anh ta, tính mạng của anh ta khó đảm bảo. Nhưng với tôi, bạn không phải lo lắng, miễn là chúng tôi kết hôn. Lúc đầu con hãy trốn vào một chỗ, đợi mẹ an ủi con rồi hãy ngoan.


Sau đó, cô gái đưa anh ta đến một căn hầm, rồi chất đầy đá vào cửa.

Trời tối rồi và tôi sẽ không về. Đến cửa, cô khịt mũi và nói:

Xem thêm: Sự tích cái hạch dưới cổ trâu

– Mùi thịt người! Nó có mùi như thịt người.

Dù cô con gái nấp xung quanh nhưng chỉ trong giây lát cũng kéo được người thợ săn ra khỏi hầm. Cô gái chạy lại:

– Làm ơn tha cho tôi đi. Tôi cần một người chồng. Mẹ đừng giết nó!

Mẹ Chang rủ anh đi săn:

“Anh có bằng lòng cưới cô ấy không?”

Trước tình thế bắt buộc, anh đành phải trả lời:

– Đúng! Đúng!

Thế là từ đó, người thợ săn ở lại đây đóng vai con rể của Chang.

Hai người sống với nhau một thời gian. Anh thợ săn nhớ làng muốn đi trốn, nhưng nghe vợ nói có nhiều phép thuật, anh chần chừ. Một ngày nọ, khi người mẹ đi kiếm mồi, anh ta cố gắng dụ vợ mình nhìn thấy kho báu của mình. Vợ anh dẫn anh vào một căn phòng đóng kín cửa, mở ra và nói:

– Căn phòng này luôn khóa, mẹ tôi không bao giờ cho ai vào, hôm nay trộm lấy được chìa khóa mở cho tôi xem.

Chỉ vào cây gậy, vợ nói:

– Đây là cây gậy thần, gõ đầu này thì chết người, gõ đầu kia thì người chết sống lại.

Lại chỉ vào hai cái túi:

– Đây là hai bảo vật: một có thể khiến sông biển trôi thành rừng, một có thể khiến núi đồi sụp xuống biển, rất thần bí!

Người thợ săn giả vờ nghi ngờ, vợ cố cãi rằng:

– Không tin, khi nào mẹ tao làm rồi mày sẽ biết.

Xem thêm: Ba con chim nhỏ

“Đã như vậy, để ta thử dùng gậy đánh nàng xem có được hay không, lát nữa hồi sinh.”

Vợ anh cuối cùng cũng đồng ý để anh thử. Người chồng vừa gõ một gậy, người vợ chết ngay. Nhưng người thợ săn đã có ý định, không mang công chúa Chàng về mà cầm theo cây gậy và hai túi bảo vật rồi bỏ trốn.

Anh đi suốt ngày từ sáng đến trưa, không dám dừng chân nghỉ ngơi. Khi bóng mặt trời ngả về chiều, chợt nghe phía sau có tiếng lao xao, biết Mã Trường đến xem sự tình, đã đuổi kịp, nghe tin nàng xin phép thu hồi đất nên đã bỏ chạy. túi kho báu đầu tiên. ra phía sau. Ngay lập tức, một dãy núi lởm chởm nhô lên, cây cối tre trúc mọc um tùm. Anh lẩm bẩm:

– Dù bạn có phép thuật gì, bạn vẫn có thể vượt qua dãy núi này!

Nói đoạn lại cắm đầu chạy. Nhưng khi mặt trời khuất núi, anh nghe thấy Mã Trường hét lên từ phía sau:

– Cậu muốn ngoan thì thôi đi!

Người thợ săn hoảng sợ, nhưng kịp trấn tĩnh lại, lập tức rút túi bảo vật thứ hai ném ra phía sau. Sau lưng hắn vốn là một vùng đất liền bỗng biến thành một biển nước mênh mông, bờ xa tít tắp. Vừa chạy anh vừa lẩm bẩm:

– Muốn đuổi thì bay!

Xem thêm: Hạc trắng

Nhưng anh không ngờ mình chạy nhanh như vậy, chỉ một đoạn ngắn đã thấy cô đuổi theo sát. Lúc này anh đã quá mệt mỏi. Trong cơn nguy cấp, anh thủ thế sau một gốc cây cổ thụ. Khi cô đi qua, anh ta lao ra và bất ngờ dùng gậy đánh khiến cô ngã xuống và tử vong. Ngoại trừ vấn đề của mẹ Chang, anh ngồi xuống nghỉ ngơi để lấy lại sức. Cuối cùng anh cũng tìm được đường về nhà. Hàng xóm thấy ông còn sống ai cũng mừng cho ông. Anh không quên dùng đũa phép của mình để giúp đỡ mọi người.

Hôm ấy, mẹ vua đột ngột lâm trọng bệnh. Nhà vua là người rất hiếu thảo, sai truyền chiếu khắp nước xem ai chữa khỏi bệnh sẽ ban thưởng quan tước cao quý. Nghe tin, người thợ săn cầm đũa phép tiến vào thủ đô. Nhưng khi ông đến, mẹ của nhà vua đã chết được vài ngày và sắp được chôn cất. Ông đến cửa Ngọ Môn xin chữa bệnh. Các lính canh đã ngăn không cho anh ta vào. Tôi đã nói:

“Nghe nói hoàng thượng đang sai người trị thương cho thái hậu.”

Họ trả lời:

“Thái hậu đã chết năm ngày trước, ngươi ở trong này làm gì?”

– Tôi chết rồi, tôi sửa được!

Nghe điều này, họ ngay lập tức dẫn anh ta đến cung điện. Vua ra lệnh mở nắp quan tài cho ông làm phép. Chỉ một gậy gõ vào người, mẹ vua ngồi dậy. Vua và hoàng tộc mừng lắm, ban thưởng hậu hĩnh, phong ông làm quan.


Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cười

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button