Nghị luận văn học: Phân tích hình tượng người lữ khách trong bài thơ “Sa hành đoản ca” (Bài ca ngắn đi trên bãi cát) của Cao Bá Quát


Các bài văn mẫu lớp 11

Nghị luận văn học: Phân tích hình tượng người lữ khách trong bài thơ Sa Hành Đoạn Ca của Cao Bá Quát (Bài ca ngắn đi trên bãi cát)

Nghị luận văn học: Phân tích hình tượng người lữ khách trong bài thơ Sa Hành Đoạn Ca của Cao Bá Quát (Bài ca ngắn đi trên bãi cát)

Hướng dẫn


Bài ca dao ngắn đi trên bãi cát miêu tả một người đi giữa một bãi cát rộng mênh mông, mỗi bước chân đều chìm vào trong cát nên cứ tiến một bước lại phải lùi một bước. Ngay từ đầu, bài thơ đã sử dụng phép điệp ngữ, điệp ngữ đặt ở hai phần ba nhịp ngắt liên tiếp trong hai câu thơ năm chữ gợi cảm giác bước chân người đi cứ bị kéo lại:

Trường Sa / áo đồng phục,

Một bộ / bị từ chối nhiều nhất.

(Cát dài / bãi cát dài,

Từng bước một/lùi một bước)

Người đi trong trạng thái bất bình thường như vậy, tất nhiên, đi mãi mà không bao giờ thấy đích đến. Anh ta không còn ấn tượng về thời gian, về sáng và tối. Chỉ còn nỗi buồn cứ chồng chất trong lòng:

Nhật Bản bước vào hành vi của quá khứ,

Khách hàng đã chết đang liên lạc.

(Mặt trời đã lặn không nghỉ ngơi,

Vừa đi vừa rơi nước mắt.)

Đoạn thơ cho thấy, mới ngoài ba mươi tuổi, Cao Bá Quát đã cảm nhận được sự bế tắc cùng cực của một kiểu nho giáo không phù hợp với chế độ đương thời. Nhà thơ tự nghĩ ra một lối thoát là trong cuộc hành trình dài bất tận ấy, nếu con người ngủ được theo những câu thần chú “bơi lội” của các nàng tiên thì có lẽ mọi đau khổ sẽ chấm dứt. Thật không may, sự ngụy biện đối với những người đã tỉnh táo không có tác dụng gì cả. Vì vậy, càng đi trong sự tỉnh táo, nỗi uất hận trong lòng người đi càng chồng chất:

Xem thêm: Phân tích bài thơ về một ngày hè

Tổ tiên quân sự thất học của Hoa Kỳ,

Đăng sơn thiếp có oán hận?

(Không học được phép ngủ của yêu tinh,

Trèo non lội suối sao lại bình tĩnh?)

Và nhà thơ thử làm một phép so sánh giữa cái gọi là “hành khách” tỉnh lẻ với vô số người ngược xuôi vì danh lợi, hóa ra số người tỉnh táo rất ít, và tất cả trong số họ đã say. :

Người xưa của ân nhân,

Bon ống phơi quần áo giữa;

Phong tiền tửu điếm, rượu mỹ nhân,

Trên địa bàn tỉnh thường xuyên bị làm giả, làm nhái thuốc.

( Xưa phường nổi tiếng,

Đi tẩu trên đường đời;

Gió thổi trong quán rượu,

Có bao nhiêu người có thể tỉnh khi say?)


Các đối lập thức/ngủ và thức/say thực chất chỉ là những biện pháp loại trừ nhằm hạn chế dần và làm sáng tỏ những đặc điểm riêng biệt của chủ thể. Và ở đây, cảm hứng của một người lang thang không biết tháng năm, đi mà không biết đích, đi mà như dậm chân tại chỗ… ở đầu bài thơ được tô điểm thêm bằng cảm hứng về nỗi cô đơn tuyệt đối của chính người lữ khách, đã nâng hình ảnh trữ tình của bài thơ lên ​​mức ẩn dụ đầy ám ảnh: người lữ khách vẫn mải miết bước đi, nhưng nhìn về phương bắc bao giờ cũng là núi tầng lớp lớp sừng sững chắn lối; Quay về phương Nam núi non sóng dữ cũng vây lấy ta. Và nhìn quanh bốn phía chẳng còn ai, chỉ còn một mình đứng trên bãi cát. Bài thơ mở đầu bằng một vần bằng và ba vần, đều là những câu năm chữ, như muốn ném ra giữa đời một lời nhận xét chua xót về sự vô vọng tìm đường. Tiếp đến là hai cặp vần dài ngắn và hai cặp vần xen kẽ nhau, cùng độ dài nhưng khác vần, thể hiện sự tréo ngoe trong quá trình cọ xát với thực tại của chủ thể trữ tình/ con người tìm đường trong vô vọng:

Xem thêm: Chuyên luận văn học: Nhận xét về nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của tác giả Nam Cao, GS Hà Minh Đức cho rằng: “Chí Phèo không…

Quân vô học, giáo chủ Hoa Kỳ,

Bài sơn thuỷ thiếp ai oán/

Tổ tiên của danh vọng và tài sản,

Khám phá quần áo của tầng lớp trung lưu/

Phong tiền tửu điếm, rượu mỹ nhân,

Tỉnh giả thường hạn chế tối đa thuốc giả /

Trường của trường có tiếng tốt!

Unapologetic mang trung úy lộ /

Để rồi kết thúc, bài thơ kết thúc bằng một vần bằng và ba vần bảy, báo hiệu một điều gì đó đang thắt lại trong suy nghĩ, là lời tuyên bố của nhà thơ về “đường cùng”. Điệp ngữ ở đây lại được sử dụng, lồng vào nhau, đan chéo vào nhau, đẩy nỗi đau lên đến tột cùng:

Người nghe đầu tiên hát “cùng đồ” hát:

Bắc Sơn Chi Bắc / Sơn Vân Điệp,

Nam Sơn chi Nam/ba ngàn bậc;

Hồ quân tử thượng vị?

(Nghe tôi hát “cùng đường” một bài:

Miền Bắc núi Bắc/ núi non trùng điệp,

Núi Nam núi Nam / sóng dập dềnh;

Tại sao bạn lại một mình trên bãi cát?)

Hình ảnh cô đọng cao nhất là một người vì du hành mà mất hết cảm giác về thời gian, đồng thời cũng mất luôn cảm giác về phương hướng vì không còn bất kỳ không gian quay nào. Đó là một người đã mất đi cảm giác tồn tại. Nhưng câu cuối của bài thơ là một câu hỏi, nên hiểu rằng: trong hoàn cảnh tuyệt vọng, con người này luôn băn khoăn tự hỏi tại sao và tại sao mình lại mất đi lý trí. sự tồn tại của nó.

Xem thêm: Phân tích bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu

trăng sáng


Bạn thấy bài viết Nghị luận văn học: Phân tích hình tượng người lữ khách trong bài thơ “Sa hành đoản ca” (Bài ca ngắn đi trên bãi cát) của Cao Bá Quát có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 11

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button