Nghị luận văn học: Phân tích hình ảnh viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân


Các bài văn mẫu lớp 11

Nghị luận văn học: Phân tích hình tượng người quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Nghị luận văn học: Phân tích hình tượng người quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Hướng dẫn


Nguyễn Tuân (1910 – 1987) nhà văn, nghệ sĩ lớn cả đời đi tìm cái đẹp bằng tài viết truyện ngắn, ông đã có những đóng góp đáng kể cho nền văn học Việt Nam hiện đại và không thể bị lãng quên. tác phẩm “vang bóng một thời”, một tác phẩm kết tinh cả vẻ đẹp toàn bích. Trong xã hội hỗn độn, trần tục và đầy ngõ tối, ngoài những con người tài hoa như sáu và cậu ấm trong “”ấm đất”, như ông lão trong làng lớn lên trong “hương”, người cao cả trong “chữ người tử hình”. ”, hình ảnh quản ngục hiện lên đầy chất thơ “…tiếng trong veo” chen vào giữa một bản nhạc mà nhạc loạn…”

“Anh ngồi đó, đầu bạc, râu đã bạc, những nếp nhăn trên gương mặt đang suy tư”, viên cai ngục điển trai trải qua một đêm trằn trọc khi lệnh sắp nhận 6 cái chết nói. Trong đó có một vị thượng tế là thủ lĩnh của bọn phản loạn, nhưng ông ta viết rất hay. Đối với một viên cai ngục, một việc làm nhỏ nhoi như vậy cũng khiến tâm hồn ông ta ít nhiều xao động ghê gớm, thể hiện phần nào tính cách khá hiền lành, khác hẳn với nhiều kẻ độc ác trong ngục.

Quản ngục thực ra không phải là một hung thần với đôi bàn tay nhuốm máu, nhưng ông ta cũng là một nhà Nho đọc được ý nghĩa của các cuốn sách thánh hiền. Chúng ta có thể thấy rõ điều đó trong ánh mắt ngưỡng mộ thầm kín hay qua sự cách biệt của những người riêng tư. Trước sự hách dịch xấc xược của quản ngục, Người chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng, nghiêm trang. Hình ảnh viên quản ngục với sự trong sạch giữa đám cặn bã là bọn lính độc ác và tàn ác càng làm tôn thêm vẻ đẹp tâm hồn của ông. Bên cạnh đó, giữa ngục tù đen tối của bọn quan lại giam cầm những người dân yêu nước. Họ muốn bỏ tù những người này với nhiều mục đích đen tối. Trong nhà tù này hầu như chỉ dành cho bọn quan lại gian ác, có thế lực đem địa vị ra uy hiếp người khác. nhưng cai ngục, không giống như anh ta, không lấy quyền đó để đánh đập hoặc làm nhục tù nhân. Hành vi xử lý đặc biệt hc Suốt nửa tháng, quản ngục bí mật sai nhà thơ đến mời rượu và đồ ăn cho người tử tù – Huấn Cao và đồng đội.phần nào bày tỏ sự khâm phục về tài năng trước nét đẹp trong từng nét chữ của ông Vị quan có tâm hồn trong sáng, cao thượng, biết trọng người tài và yêu cái đẹp. Với mong muốn một ngày nào đó ông được chiêm ngưỡng, gìn giữ, được tặng đôi câu đối do ông Hc viết, niềm mong ước ấy chợt lóe lên. Ngọn lửa trong tâm hồn anh khiến chúng tôi tự hỏi tại sao giữa một nơi gần như là địa ngục của tội ác, một tâm hồn thanh thản lại vươn lên và không để quá nhiều tội lỗi che mờ ước mơ nhỏ nhoi ấy. Có trong tay quyền lực, chức tước, cuộc sống thuận lợi nhờ nịnh hót, thuần phục được triều đình thối nát, ấy vậy mà trong hạnh phúc của 3 vị quan ngục vẫn chưa trọn vẹn khi chưa một lần được nhìn thấy. chữ thầy dạy, câu đối treo như báu vật trên đời.

Xem thêm: Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu để thấy một tâm hồn yêu đời, yêu cuộc sống đến chết

Khi đến gần THA, người quản giáo với tấm lòng chân thành và tình cảm đặc biệt dành cho người tử tù này “Tôi muốn đặc biệt cho anh ấy, tôi muốn cho anh ấy nhẹ lòng trong những ngày cuối cùng”.

“Vì vậy, nếu bạn cần bất cứ điều gì khác, xin vui lòng cho tôi biết, tôi sẽ cố gắng hết sức.”


Trong tù, họ là những người đối lập nhau, một người dám hy sinh cả cuộc đời và tài năng của mình để đứng lên đòi quyền lợi cho đồng bào muôn dân chịu nhiều gian khổ, dám đấu tranh cho công lý, dám đứng lên chống lại chúng. đối mặt với triều đình thối nát, một khí phách anh hùng và vẫn giữ được phẩm cách của mình trong ngục tù tăm tối đầy tội lỗi. Một người khác là người nắm đầu công lý ở nơi tăm tối đó, quyền sinh tử. con người nằm gọn trong lòng bàn tay, đại diện của vô số tội ác đã bị gieo rắc, hình tượng quản ngục là thế, nhưng may mắn thay vẫn có một tâm hồn cao thượng như ánh sao le lói giữa những tên tội phạm ấy. , một con người với bi kịch chọn nghề nhưng vẫn phải sống như vậy , nhưng biết làm tốt hơn như quản giáo là hình ảnh đối lập với hc trong tù . 2 người đối đầu với nhau, buộc phải chiến đấu, buộc phải sống chết, giống như kẻ thù trong một cuộc chiến vô nghĩa. Nhưng ở họ có một điểm chung là một tâm hồn yêu cái đẹp và mong muốn gìn giữ những kết tinh tài hoa của nhân loại, họ như những người bạn tâm giao, những con người cùng chung trái tim hướng đến những giá trị cao quý. Giá trị thẩm mỹ đẹp. Sự đồng cảm ấy như làn gió ấm xua đi nỗi cô đơn khi có một người hiểu và kính trọng trọng tài đào hoa của một tử tù.

Xem thêm: Nghị luận văn học: Phân tích dấu ấn chất thơ dân gian trong bài Tương tư của Nguyễn Bính

Đã bao lần quản ngục trăn trở, trăn trở làm sao xin được hai câu đối về treo như bảo vật muôn đời. Bất bình trước thái độ trơ trẽn, ngang tàng của Huấn Cao?

“Anh muốn tôi hỏi gì? Anh chỉ muốn một điều là em đừng đặt chân vào đây nữa.” Nhưng không vì thế mà viên quản ngục nổi giận vì tự ái mà ép quyền cao chức trọng với mình, ngược lại, Nguyễn còn vâng lời. Nhưng cái hiện lên ở viên quản ngục là sự điềm tĩnh, không thù hận trong lòng, có tấm lòng bao dung, biết đánh giá người tài, rất điềm tĩnh, không đóng vai tiểu nhân, nhẫn nhịn và lễ phép. Một tính cách khó tìm thấy ở những người lính thường ngu ngốc và tàn bạo ngoài kia. Thái độ nhã nhặn

“hãy chấp nhận”

Bên cạnh đó, thầy còn đối xử đặc biệt với học trò, có một dấu hỏi tại sao lại có hành vi lạ lùng như vậy? Au cũng vì hâm mộ tài năng của anh hùng mà thôi. Kính trọng vì lí tưởng sống cao cả, khâm phục khí chất hào hoa của một con người có bản lĩnh phi thường. Trong lòng viên quản ngục luôn chất chứa một niềm ngưỡng mộ thầm kín về những gì ông đã làm được trong đời, vừa chữ đẹp, giỏi võ, lại đứng đầu cả một dân tộc dám chống lại các thế lực. đại ác. Một viên quản ngục nhưng tâm hồn nghệ sĩ, đâu đó là tiếng rung động trước những gì lớn lao, cao cả, trước những mong ước bình dị mộc mạc, trước những vẻ đẹp mong manh mà luôn vững vàng cùng thời đại. thời gian. Viên quản ngục là một người như vậy, Khi xuất hiện ở chốn quan trường thì uy nghiêm, không sợ hãi, nhưng lại bị khuất phục bởi điều nhỏ nhặt không ngờ “ tiên sinh thờ hoa mai, không cúi đầu trước quyền thế, chỉ cúi đầu trước hoa mai, trước vẻ đẹp trong đời sống”

Xem thêm: Bài văn nghị luận: Bàn về hai chữ “Vinh – Nhục”

Giữa xã hội xô bồ, trần tục này vẫn tồn tại một con người có tấm lòng hướng thiện, trọng người tài, trân trọng những cái đẹp chóng tàn, không để những điều xấu làm vấy bẩn một tâm hồn trong sáng. Người quản ngục như đóa sen thơm phải mọc lên từ bùn nhơ nhơ nhớp nhưng tâm hồn lại thoang thoảng hương thơm lương thiện.

Ngày anh được nhận chữ, ngày mà anh đã chờ đợi hi vọng bấy lâu, trong giây phút ấy tính cách viên quan càng rõ hơn qua cử chỉ cúi chào viên quản ngục, chắp tay nói một câu mà nước mắt anh chảy dài. nhìn. nghẹn ngào “Này con ngu, xin đảnh lễ”, con người đã tìm được con đường trở về để thoát khỏi ngục tù tâm hồn được xây dựng bởi sắt thép lạnh lùng, bởi những kẻ nhẫn tâm, bởi những kẻ tội lỗi. May mắn thay, anh chỉ là một người chọn sai đường nhưng vẫn biết rẽ về hướng đúng.

Thành công trong nghệ thuật miêu tả và xây dựng nhân vật, ngoại hình, tình cảm, cử chỉ được miêu tả bằng tất cả sự chắt lọc của một ngòi bút tài hoa, Nguyễn Tuân đã khắc họa viên quản ngục như một tiếng nói của Huấn Cao mà ông là người còn lưu giữ. giá trị tài năng của Huấn Cao, chiến công của Huấn Cao trên con đường tranh quyền đoạt lợi, nhờ đó muốn thể hiện rõ hơn tài năng của Huấn Cao. được rèn luyện cao độ, thấm nhuần tinh thần bất khuất, anh hùng của Huấn Cao

trăng sáng


Bạn thấy bài viết Nghị luận văn học: Phân tích hình ảnh viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 11

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button