Nghị luận văn học: Phân tích bài thơ Chiều xuân của Anh Thơ


Các bài văn mẫu lớp 11

Văn nghị luận: Phân tích bài thơ “Chiều xuân” của Anh Thơ

Văn nghị luận: Phân tích bài thơ “Chiều xuân” của Anh Thơ

Hướng dẫn


Nhắc đến nhà thơ Anh Thơ, người đọc sẽ nhớ lại hình ảnh một nữ nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ Việt Nam hiện đại. Tuổi thơ êm đềm gắn liền với những cánh đồng cò hương trên quê hương em sớm nắng chiều mưa, chính điều này đã làm nền cho dòng cảm xúc thơ trong em với một phong cách thơ giản dị mà sâu sắc qua từng câu chữ. , qua nhiều hình ảnh về khung cảnh thôn quê, quê hương được gợi lên nhẹ nhàng. Càng ấn tượng hơn khi chị đến với thơ ca như một cách thoát khỏi cuộc sống tù túng, tẻ nhạt và khẳng định mình. phụ nữ trong xã hội đương đại. Tập thơ “Bức tranh quê” đầu tiên ra đời tràn ngập những gì mộc mạc, giản dị, đặc biệt qua bài thơ “chiều xuân”, một bức tranh vẽ cảnh mây trời khuất bóng. trong sắc xuân tươi đẹp.

Mưa xuân đặc trưng của miền Bắc là những hạt mưa bụi li ti nhẹ nhàng rơi xuống tưới mát những chồi non xanh mướt, mưa xuất hiện ở dòng thơ đầu rất khẽ trên bến vắng, cảnh có chút đượm buồn. và một chút im lặng, sẽ làm tăng thêm sự lạnh lẽo của tâm hồn với sự trống rỗng:

“Mưa bụi nhẹ bến vắng,

Thuyền lười nằm nước sông”

Từng giọt mưa mãi rơi hờ hững và “mượt” trước mắt thi nhân. Từ lá gợi lên hình ảnh những hạt mưa nhẹ rải rác trong khung cảnh, không ồn ào, nặng nề mà có chút gì đó như chầm chậm trôi theo. Mỗi khoảnh khắc của thời gian. Bến sông tấp nập khách đưa đò chiều. Không gian như rộng hơn và sự trống vắng lan tỏa vào tâm hồn. Con đò nhỏ sau một ngày lao động chở khách xuôi ngược trên dòng sông quê hương. nay nằm đó và lắng vào giây phút nghỉ ngơi, mạn thuyền đung đưa theo con sóng nhỏ, vô tình trôi theo dòng nước. Có như thế ta mới cảm nhận được nhịp mưa rơi, nhịp sóng vỗ mạn thuyền, tạo nên một bức tranh giản dị mà sâu lắng, nhiều cảm xúc. Cái nhìn của nhà thơ quay lại và cũng bắt gặp sự im lặng bao trùm:

Xem thêm: “Không phải nghề tôn vinh con người mà chính con người tôn vinh nghề nghiệp.” (Mỳ ống). Từ lời khuyên của nhà khoa học, xin trao đổi về vấn đề chọn nghề của học sinh lớp 12 khi sắp ra trường.

“Cửa hàng tranh đứng yên trong im lặng”

Bên chòm hoa tím, hoa đang rơi.”

Hình ảnh quán được nhà thơ nhân hóa qua động từ “đứng”. Đó không chỉ là “đứng” mà còn là “đứng yên” và “trong lặng”, động từ đi sau động từ như nhân lên cái trống vắng không riêng gì bến. Dòng sông có tác dụng mạnh mẽ trong khổ thơ. Nơi sơn cước này là tâm điểm của sự hoang tàn, vắng vẻ khi ngày sắp tàn. Hoa tím rơi “yếu ớt” khi kết thúc một ngày dài. Dường như không chỉ con người mệt mỏi mà vạn vật cũng đang tan rã, rũ bỏ những tàn dư cuối cùng. Thời gian mỗi phút trôi qua mang theo sự hối hả, tất bật của ngày thường và được thay vào đó một chiếc áo khá buồn tẻ bởi đâu đâu cũng vắng vẻ, vắng lặng. Khổ thơ thứ hai hiện lên với những hình ảnh thu gọn vào mắt nhà thơ:

“Ngoài đê cỏ mọc tràn,

Con sáo đen sà xuống mổ vô tội vạ”.


Đường đê rộng, đôi bờ chạy dài vuốt ve cỏ xanh, màu trong câu thơ là màu “xanh biếc” của cỏ. Ngòi bút của nhà thơ tạo nên những nét màu rất đẹp, cảnh buồn của khổ thơ đầu. giờ đây dường như đã giao hòa với chính màu sắc của cuộc sống, dù chỉ là một ngọn cỏ. Đến đây, không gian đã bớt nhạt nhòa nhường chỗ cho màu xanh trong sáng, sự tĩnh lặng cũng mất dần với tiếng đàn sáo đen sà xuống. Họ vô tư như những đứa trẻ chơi trên cánh đồng qua lời miêu tả. tế nhị “mổ xẻ trắng trợn”. Chúng không “đánh vu vơ” mà thực chất chúng đang mổ những con mồi nhỏ, nhưng trong mắt thi nhân, hình ảnh đó thật dễ thương và mang lại cảm giác bình yên, hạnh phúc vì được sống tự do, phóng khoáng. Chưa dừng lại ở đó, những hình ảnh tiếp theo mang đến cho độc giả một cái nhìn hơi ngạc nhiên về những điều bình dị mà không nhiều người cảm nhận được:

Xem thêm: Phân tích và nêu cảm nhận của em về đoạn trích “Cha con nghĩa nặng” trong tác phẩm cùng tên của Hồ Biểu Chánh

“Con bướm dập dờn trước gió,

Trâu thong thả cúi ăn mưa”

Ngọn gió thoảng qua làm mát cảnh vật và nhiều lần làm chao đảo cánh bướm, khả năng sử dụng từ “lơ đãng” khá phong phú, nhà thơ đã miêu tả cảnh con bướm nhỏ muốn bay lên nhưng không vượt qua được sức ép của cánh bướm. gió nên những chiếc cánh kia cứ đung đưa qua lại theo gió thổi. Động từ “trôi” càng làm nổi bật hình ảnh con bướm nhỏ bị gió hờ hững mang đi. Từng đợt gió đến rồi đi và tiếp tục thổi cho những cánh bướm mãi “tán tỉnh”. Thấp hơn cánh bướm là những chú trâu đang thong thả nhai cỏ non một cách “chậm rãi”, chậm rãi như đang tận hưởng niềm hạnh phúc. Mưa vẫn rơi và những hạt mưa rơi trên cỏ cho chúng ta cảm giác rằng đàn gia súc đang tận hưởng “cơn mưa”. Nhịp thơ không nhanh mà theo nhịp hoạt động của vạn vật. Đây là lúc mọi thứ trở nên tĩnh lặng và từ từ trôi đi, những mệt mỏi dần tan biến. Ở khổ thơ cuối, không gian mở rộng ra tứ phía, hoàn thiện bức tranh “chiều xuân” nên thơ. của nhà thơ người Anh:

“Trên cánh đồng lúa xanh mướt,

Những chú cò con thỉnh thoảng bay ra,

Giật mình một cô gái đáng yêu

Cúi cuốc cào ruộng sắp trổ bông”.

Xem thêm: Chuyên luận văn học: Trong cuốn sách Cuộc sống không giới hạn, Nick Vujicic viết: Có người nói với tôi rằng bạn không thể thay đổi quá khứ nhưng…

Quê hương đẹp bởi những cánh đồng xanh mướt những ngọn lúa xào xạc theo gió thổi, còn ướt đẫm những hạt mưa bụi. Những chú cò lông trắng là hình ảnh gắn liền với cánh đồng, với bầu trời quê, với những cơn gió mát buổi chiều, nghịch ngợm bay ra vội vàng làm náo động cả một góc trời, chúng tung cánh tự do dạo chơi. vô tình làm giật mình một cô gái quê đang cần mẫn lao động bởi tiếng cánh bay. Cô gái trong câu thơ vẫn đang miệt mài làm nốt công việc cuối cùng của ngày sắp hết và cũng là những gì hiện ra trước mắt nhà thơ lần cuối. Khung cảnh yên bình tràn đầy sức sống, vạn vật hoạt động đã tạo nên một nhịp sống vui tươi nơi đây dù thời gian đã trôi qua gần hết ngày.

Nghệ thuật dùng từ, dùng ngòi bút điêu luyện của cô đã vẽ nên những hình ảnh giản dị nhưng ấm áp chứa đầy vẻ đẹp của cuộc sống, bên cạnh đó theo dòng thơ là những dòng cảm xúc của người đọc được dâng lên và cảm ơn người đọc. Đó là lúc ta cảm nhận được cảm xúc của nhà thơ một cách sâu sắc nhất, đây chính là thành công khẳng định giá trị của bài thơ.

Nhịp thơ có lúc chậm rãi, nhẹ nhàng sâu lắng, có lúc lại mang cảm giác rạo rực vui tươi, cả bài thơ như một bản trường ca giàu nhạc điệu làm rung động bao trái tim, bao suy nghĩ của người đọc bài thơ. Tình yêu thơ ca, sự thân thuộc giản dị của quê hương và tài hoa là những yếu tố quan trọng góp phần làm nên thành công của bài thơ “Chiều xuân”.

trăng sáng


Bạn thấy bài viết Nghị luận văn học: Phân tích bài thơ Chiều xuân của Anh Thơ có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 11

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button