Hai ông Tiến sĩ

hai tiến sĩ

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng thư sinh nghèo không may mồ côi cha mẹ sớm, gia đình khó khăn nhưng lại chăm chỉ đọc sách nên sớm nổi tiếng là người tài đức, văn hay chữ tốt. Biết làng bên có cô gái xinh, chàng nhờ người mai mối đến hỏi cưới nàng.

Cha mẹ cô gái quý trọng người tài nhưng khi thấy con gái ưng thuận thì vui vẻ nhận lời gả con gái cho người học trò.


Cô gái về nhà chồng được ít lâu thì cha mẹ già lâm bệnh, qua đời cùng nhau. Gia tài ông bà để lại cho con cháu chỉ có căn nhà tranh và mảnh vườn nhỏ. Nhưng nhờ khéo chăm sóc, trồng trọt, người vợ trẻ vẫn phụ giúp chồng lo việc học.

Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ vô cùng hạnh phúc. Chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi, người vợ lo mua lều cho chồng chuẩn bị lên thủ đô dự thi. Đột nhiên học sinh ngã bệnh. Vợ ông cần mẫn chạy chữa thuốc thang khắp nơi cho chồng nhưng bệnh phong của ông ngày một nặng hơn.

Nhà cửa, ruộng vườn đã phải bán hết để có tiền chữa trị nhưng bệnh tình của học sinh rất khó chữa trị. Những vết lở loét trên người khiến anh đau đớn, ăn ngủ không ngon. Hơn nữa, anh bị mọi người xa lánh, không ai dám đến gần vì sợ vạ lây. Thương chồng, người vợ trẻ không ngại sớm tối tận tình chăm sóc.

Chàng sinh viên hết mực yêu vợ nghĩa là chắc không sống nổi nên mấy lần chọn lời khuyên của vợ mà phó mặc cho số phận. Nhưng người vợ nhất định không nghe và càng yêu anh hơn. Thấy ai mách chỗ nào có thuốc hay, thầy giỏi là bà lặn lội tìm đến tận nơi. Các cô không quản ngại khó khăn, chỉ mong chữa khỏi bệnh cho chồng.

Xem thêm: Top truyện ngôn tình đôi lứa hay nhất mọi thời đại nhiều cung bậc cảm xúc

Một hôm nàng phải đi cắt thuốc xa, khi nàng trở về thì chàng thư sinh đã bỏ nhà ra đi, chỉ để lại bức thư vỏn vẹn mấy chữ: “Hãy quên ta đi và tìm một người tử tế để nương tựa”.

Người vợ vừa khóc vừa chạy đi tìm chồng, ngược xuôi mấy tháng trời vẫn không thấy. Nghe nhiều người nói anh đã hy sinh, chị không tin trận đòn, vẫn mỏi mòn chờ chồng.


Bao nhiêu năm tìm kiếm, chờ đợi nhưng không thấy chồng quay về. Cuối cùng chị phải lập bàn thờ thắp hương cho chồng.

Thấy nàng xinh đẹp, dịu dàng, nhiều chàng trai muốn tết tóc nhưng nàng không chịu ở vậy thờ chồng.

Nhưng có một người con trai yêu cô đến mức kiên trì theo đuổi một hai lần để lấy cô làm vợ. Trước tình cảm của người con trai, càng có nhiều người kéo đến khuyên cô nên nhận lời đi bước nữa.

Cuộc sống mới của cô cũng rất êm ấm và hạnh phúc. Chồng chị là con nhà giáo, cần mẫn sớm khuya làm lụng để mong lập công danh.

Nhờ có người vợ tốt nên việc học hành của anh ngày một tấn tới. Không lâu sau, ông thi đỗ tiến sĩ và được bổ làm Án sát Sơn Tây. Vợ anh sinh được hai cậu con trai kháu khỉnh, ngoan ngoãn và khỏe mạnh.

Xem thêm: Tổng hợp tranh tô màu cây nấm nhiều màu sắc cho bé

Người quan sát tuy không giàu có nhưng luôn hòa thuận. Quan là người thanh liêm, chính trực nên được nhân dân yêu mến, tin cậy.

Còn chồng cũ của quan, từ khi chạy trốn vợ, anh ta sống lang bạt, sống bằng nghệ với gậy. Mặc cho bệnh tật hoành hành, anh chỉ muốn đi càng xa càng tốt. Anh không muốn quay về, không muốn vợ phải khổ vì mình. Ông kéo cục than lang thang tận vùng Sơn Tây, đúng lúc chẩn bệnh, ông mò mẫm đi tìm.

Anh đến gần nhóm quân nhân luôn phát đồ y tế và nói với họ:

– Tôi tàn tật không nhà không cửa, không xoong nồi nên muốn xin anh ít tiền để tiện đi lại.

Viên quan nghe quân lính nói có người đến chữa bệnh không cho cơm mà cứ xin tiền, lấy làm lạ bèn cho gọi vào, nói chuyện vài câu mới biết người kia vốn là thư sinh. thông thạo lời nói, và rất yêu quý. Anh móc tiền ra ngỏ ý muốn giúp đỡ nhưng người kia chỉ xin ít tiền rồi đi ngay.

Hôm đó, khi trở về cung, quan tòa đã kể cho vợ nghe về người ăn xin, và cô mơ hồ nghe thấy chồng mình mô tả hình dáng của người kia. Bà ra chợ hỏi thăm chỗ ở của người ăn xin rồi nhờ người đưa đến nơi ở. Vừa nhìn thấy bóng dáng, cô giật mình nhận ra chồng cũ.

Trở về nhà, cô chọn cách nhờ quan tòa giúp anh ăn xin. Vốn đã có cảm tình với chàng sinh viên tài năng nhưng bất hạnh, vị giám khảo đồng ý ngay. Ông xây một căn nhà nhỏ để đón cậu học trò về ở, còn đặt thuốc men ăn uống cho cậu tử tế. Vợ quan tòa mừng lắm, có khi còn sai người mang thêm quần áo, sách vở cho ông. Nhưng anh cũng không tiết lộ mọi chuyện với chồng và không bao giờ cho cô sinh viên gặp mình.

Xem thêm: Kế hoạch nhỏ thắng lớn

Một hôm dậy lấy nước rửa mặt, chàng sinh viên giật mình khi thấy trong hũ có một con rắn trắng đã chết.

Không ngờ một lúc sau, những vết lở loét trên người cậu học sinh tự nhiên biến mất. Căn bệnh quái ác hành hạ anh bấy lâu nay dần biến mất. Anh đã trở lại khỏe mạnh và đẹp trai như xưa. Cậu học sinh vui mừng xin giám khảo cho phép cậu tiếp tục học. Vốn thông minh lại cần cù nên chỉ trong một thời gian ngắn ông đã quyết tâm đi thi.

Trong kỳ thi năm đó, học sinh đỗ tiến sĩ. Nghĩ đến người vợ hiền ở quê nhà đã chịu khổ vì mình, bác sĩ nóng lòng mong đến ngày được vinh quy bái tổ. Vợ quan tòa nghe tin học trò đậu, vừa mừng vừa buồn. Cô luôn nghĩ mình là người có lỗi với cả hai người.

Một hôm bà viết một bức thư dài kể hết tâm tình của mình cho quan tòa rồi lo liệu việc nhà, dặn dò cặn kẽ con trai. Sáng sớm hôm sau, cô lau nước mắt rời khỏi nhà. Cô đi mãi cho đến khi gặp một ngôi chùa nhỏ thì cô mới dừng lại. Và kể từ đó, không ai gặp lại thẩm phán nữa.


Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cười

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button