Đặc sắc phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân được thể hiện như thế nào qua tùy bút Người lái đò Sông Đà


Các bài văn mẫu lớp 12

Phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân được thể hiện như thế nào qua bài tùy bút Người lái đò Sông Đà?

Phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân được thể hiện như thế nào qua bài tùy bút Người lái đò Sông Đà?

Hướng dẫn


Nhắc đến Nguyễn Tuân ta nhớ đến một nhà văn tài hoa, độc đáo. Anh ấy luôn tìm kiếm sự độc đáo và khác biệt. Nhà văn Pautovsky từng nhận xét: Đọc văn Nguyễn Tuân, có người gọi nghệ thuật là người đi tìm cái đẹp, không những thế, ông còn là người dẫn đường vào xứ sở của cái đẹp. Chính văn của Nguyễn Tuân đã cho thấy sự giàu có của ngôn từ, cái khó của người viết khi tìm được câu, chữ thật hay, thật đắt. Đọc bài Người lái đò sông Đà ta thấy hết những nét tài hoa của Nguyễn Tuân khi miêu tả hình tượng người lái đò sông Đà. Ta bắt gặp một hình ảnh mới về con người lao động không chỉ thông minh, sáng tạo, cần cù mà còn tài hoa, nghệ sĩ. Qua bài văn tuyệt vời ấy ta còn thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên Việt Nam. Đó là nỗi lòng của Nguyễn Tuân trước vẻ đẹp của con người và đất nước Việt Nam. Tất cả đã kết tinh lại để hình thành một phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân tài hoa và độc đáo.

Tài hoa của Nguyễn Tuân được thể hiện rõ nét qua hình ảnh con sông Đà và hình tượng người lái đò sông Đà. Đây là hai hình tượng trung tâm, dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân, sông Đà và người lái đò đã trở thành hai nhân vật với hai tính cách đối lập mà bổ sung cho nhau.

Sông Đà mang trong mình vẻ đẹp vừa hung bạo vừa trữ tình. Không bằng lòng với những gì chung chung, đại khái, Nguyễn Tuân đã dành nhiều công sức để tìm hiểu sông Đà. Theo quan điểm của ông, dòng sông được nhìn từ mọi khía cạnh địa lý và lịch sử. Dòng sông trở nên hung bạo, dữ dội, nước phi nước đại, đá xô gió, quanh năm gió gào thét. Nó như một con thủy quái khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ vào lòng. Con thủy quái dường như chỉ chờ có thuyền đi qua là chồm lên ngoạm lấy và nuốt chửng. Nhưng bên cạnh sự hung bạo đó, dòng sông mang vẻ đẹp trữ tình. Con sông Đà chảy dài, chảy dài như một áng tóc trữ tình, mái đầu, chân tóc thoắt ẩn thoắt hiện trong mây trời Tây Bắc, tháng hai khoe sắc hoa gạo. Màu sông Đà thay đổi theo các mùa trong năm, mỗi mùa có một màu riêng. Mùa xuân nước xanh màu ngọc bích, mùa thu nước sông Đà đỏ au chín, sông Đà cũng mang vẻ đẹp mộng mơ như cổ tích. Và Nguyễn Tuân rất yêu sông Đà với một tình cảm thầm kín, tha thiết khi coi nó như một người bạn cũ lâu ngày không gặp. Phải là một tâm hồn yêu thiên nhiên, đất nước thì Nguyễn Tuân mới có thể lột tả hết được vẻ đẹp dữ dội nhưng cũng rất trữ tình và thơ mộng của sông Đà.

Xem thêm: Phân tích hình tượng người nông dân trong Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc

Song song với hình ảnh sông Đà là hình ảnh người lái đò sông Đà. Dưới con mắt nghệ sĩ tài hoa của Nguyễn Tuân, ông nhìn người lao động như một nghệ sĩ tài hoa trên sông nước. Người lái đò là một tài xế tài hoa, vì người lái đò đưa đò qua dòng sông hung dữ là cả một nghệ thuật. Bằng trí tưởng tượng phong phú, Nguyễn Tuân miêu tả việc vượt thác như một vị tướng thời xưa lao mình vào một trận đồ bát quái với nhiều cạm bẫy, nguy hiểm. Trong mỗi lần trùng phùng, người lái đò lại có cách xử lý riêng vì đã nắm chắc mưu kế của thần sông Đà. Và không ai hiểu dòng sông đó hơn bạn. Ông nắm vững quy luật tất yếu của sông Đà nên có quyền tự do rong ruổi qua sông mà không sợ nguy hiểm. Dòng sông Đà đã bị ông khuất phục, ngay màn vướng đầu tiên, thuyền và sóng giằng co dữ dội, người lái đò hai tay cầm mái chèo khỏi bị sóng đánh hất tung, phóng thẳng vào ông. Nhưng ông không chỉ là người lái đò dũng cảm mà còn là một nhà lãnh đạo tài ba. Anh dẫn con thuyền sáu tay chèo vượt qua dòng thác dữ dội và dữ dội ấy. Giữa muôn vàn hiểm nguy đang chờ đón, vẫn nghe rõ khẩu lệnh ngắn gọn, tỉnh táo của người lái tàu… Đến vòng vây thứ hai, thác đổ xuống tung bọt trắng xóa, bao phủ nhiều mùi đá ngầm nguy hiểm, chỉ còn lại phía tả ngạn sông. là có thể vượt qua, vượt qua, mắt thấy rõ từng dòng sanh tử; Chàng cầm dây cương, nắm chắc dòng nước ào ạt lao vào cửa sinh, trong vòng vây thứ ba, trái phải đều là suối chết, chỉ còn suối giữa, chàng vội nhân cơ hội đem hài nhi vào. Con thuyền thẳng tiến, phá cửa giữa. Khi đưa thuyền qua thác an toàn, ông trở về với con người đời thường, ung dung chèo thuyền xuôi theo dòng nước.

Xem thêm: Bình giảng bài thơ Chiều tối (Mộ) trong Nhật kí trong tù của Chủ tịch Hồ Chí Minh để làm rõ chất thép, vẻ đẹp cổ điển, vẻ đẹp hiện đại và tấm lòng nhân đạo bao la của Người


Qua hình tượng người lái đò trên sông Đà, Nguyễn Tuân đưa ra một cách nhìn mới về chủ nghĩa anh hùng. Nó không chỉ có ở chiến trường, trong cuộc chiến tranh gian khổ, ác liệt mà nó có trong cuộc sống đời thường. Sự khéo léo, dũng cảm và tài năng ấy ẩn chứa trong những người lao động hiền lành, chất phác.

Qua bài tùy bút Người lái đò Sông Đà mà cụ thể là qua hai hình tượng: con sông Đà và Người lái đò Sông Đà đã thể hiện những nét độc đáo trong phong cách nghệ thuật của nhà văn Nguyễn Tuân.

Trước hết, ông thường nhấn mạnh đến cái khác thường, cái phi thường để gây ấn tượng và cảm xúc mãnh liệt. Đối với anh, cái đẹp phải cao siêu, siêu phàm và khốc liệt đến mức kinh hoàng. Và dòng sông Đà đã được hòa trộn bởi nghệ thuật này, không có dòng sông nào có thể hung bạo, dữ dội hơn dòng chảy của sông Đà và cũng hiếm có dòng sông nào thơ mộng, trữ tình đến thế. Hai tính cách tưởng như đối lập lại hòa hợp tạo nên nét riêng của sông Đà. Mạnh và yếu luôn song hành đã thu hút nhà văn Nguyễn Tuân, ở cuộc sông này Nguyễn Tuân đã thể hiện tài năng chủ nghĩa của mình, ông đã cạnh tranh với Tạo Hóa. Đó cũng là cái ngu của Nguyễn Tuân.

Xem thêm: Bình giảng đoạn thơ sau trong đoạn trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm: “Đất là nơi tôi đi học… Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng”

Thứ hai, nhà văn thường tiếp cận và phản ánh đối tượng từ góc độ văn hóa nghệ thuật. Con người dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân tỏa sáng vẻ đẹp của tài năng và trí tuệ. Người lái đò Sông Đà được Nguyễn Tuân miêu tả như một nghệ sĩ trên sông.

Và cuối cùng, phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân là phong cách tài hoa, uyên bác. Điều đó được thể hiện qua ngôn từ, hình tượng nghệ thuật trong văn của ông. Ngôn ngữ của Nguyễn Tuân đầy màu sắc, âm thanh và hình ảnh. Ông miêu tả Sông Đà chảy dài, bồng bềnh như một áng tóc trữ tình. Chữ ang vốn chỉ thơ đẹp, nay dòng sông như một bài thơ trữ tình. Những từ láy mạnh mẽ, dữ dội khi miêu tả sự hung dữ của dòng sông: úi oằn, bối rối… đọc thôi cũng có thể hình dung ra sự hung dữ của dòng sông.

Không ai như Nguyễn Tuân khi lấy chính những cái đối lập, tương phản nhau làm nền, tô đậm. Khi mô tả nước ông mô tả lửa. Còn sông, ông tả rừng đối lập với nó. Điều đó cũng giống như sự ngu ngốc của anh ấy. Chính vì thế câu văn của Nguyễn Tuân luôn biến hóa, gây bất ngờ, hứng thú cho người đọc. Đọc văn Nguyễn Tuân, ta còn biết thêm nhiều kiến ​​thức về lịch sử, văn hóa, điện ảnh, địa lý…

Đọc bài tùy bút Người lái đò sông Đà ta thấy được cái tài và cái tình của Nguyễn Tuân. Tài năng của ông thể hiện qua câu chữ, qua hình ảnh sông Đà và hình ảnh người lái đò Sông Đà. Tình cảm ấy là tình cảm của ông đối với thiên nhiên và người lao động Việt Nam. Văn chương của ông không chỉ là lâu đài của hình tượng mà còn là chiều sâu của tâm hồn.

Thu Trang


Bạn thấy bài viết Đặc sắc phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân được thể hiện như thế nào qua tùy bút Người lái đò Sông Đà có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 12

Nguồn: Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button