Cứu vật, vật trả ơn. Cứu nhân, nhân báo oán

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai chẳng có tài cán gì, chỉ được cái hiền lành hay thương người. Từ khi vợ mất, anh trở nên khốn khổ. Đã có lúc tôi phải ngửa tay xin ăn. Thấy nghề này bạc bẽo, không nuôi nổi bản thân nên anh chàng mới chuyển sang làm thuê. Nhưng chỉ làm việc được một ngày, anh cảm thấy mệt mỏi và bị chủ sỉ nhục, nên anh định làm nghề đánh cá, công việc mà anh cho là nhàn hạ hơn. Chiều hôm đó, họ trả ba mươi đồng. Anh chàng bèn lấy số tiền đó làm vốn, đánh lưỡi mua dây, quyết tâm làm ăn bằng nghề mới. Sáng hôm sau, anh ra bờ sông câu cá. Nhưng đến trưa vẫn chưa tìm thấy gì. Mồi cứ mất hút em ạ. Mãi đến chiều, thấy phao chìm, anh kéo lên thì phát hiện một con rắn nước. Bực tức, người đàn ông gỡ con rắn ra và ném xuống sông. Lần thứ hai anh ta kéo nó lên, chính con rắn nước lúc nãy đã mắc vào lưỡi anh ta. Anh ta than thở với con rắn: “Hỡi con rắn! Tôi nghèo lắm, chỉ có ba chục đồng kẽm. Đừng hại tao hết mồi rồi mày biết lấy gì mà ăn”. rắn xuống nước nữa mà ngoạm cổ rắn chết, qua cửa miếu thần Khai Khâu, rắn nước bỗng kêu lên:

-Đừng giết tôi. Ta là con trai của vua Thủy Phủ, vì muốn kết bạn với ngươi, ta đã nhiều lần cắn câu. Hãy cho tôi theo, tôi sẽ giúp bạn vượt qua đói nghèo. Anh ta vâng lời, để con rắn đi theo anh ta. Kể từ đó, anh ta bắt được rất nhiều cá: thức ăn, những thứ để bán, một cuộc sống rất dễ chịu. Chàng trai với con rắn ngày càng hợp nhau. Một ngày nọ, con rắn nói với anh ta rằng trong ba ngày nữa sẽ có một trận lụt lớn chưa từng thấy. Anh nghe lời rắn đóng bè đề phòng tai nạn. Anh cũng đã thông báo cho mọi người xung quanh. Nhưng không ai muốn nghe. Ba ngày sau, quả nhiên gió bão nổi lên, mưa như trút nước, nước dâng như biển. Người, vật dụng, đồ đạc, hoa màu… đều mất tích. Mãi đến ngày bão tạnh, anh mới dám chống bè tìm về chốn cũ. Nhìn thấy một tổ kiến ​​nổi trên mặt nước, con rắn nói với anh ta:

– Hãy cứu họ một chút. Anh ấy đã trả lời:

-Em phải làm sao để đuổi lũ kiến ​​nhỏ đó đi để chúng bò khắp bè. Nhưng rắn nài nỉ:

– Không, nghe tôi này. Sau đó, họ sẽ cảm ơn bạn. Nghe tiếng rắn, anh chàng nhặt tổ kiến ​​lên bè. Đi được một đoạn thì gặp một con chuột lội sắp chết đuối. Con rắn giục anh nhặt lại. “oh-anh ấy trả lời

“Cho chuột chết chứ cứu sao được”. “Không, nghe tôi này. Rồi nó sẽ cảm ơn bạn”. Nghe tiếng rắn, anh chàng vớt con chuột lên bè. Đến một nơi khác, họ gặp một con trăn đang nằm cuộn tròn trên ngọn cây giữa nước chờ chết. Con rắn cũng giục anh. để giúp con trăn trốn thoát: “Ồ – anh ấy đáp.

– Con trăn ghê lắm, sao cứu nó? ”

-“Không. Hãy nghe tôi nói. Rồi nó sẽ cảm ơn bạn.” Nghe tiếng rắn, chàng trai đỡ ​​trăn lên bè. Cuối cùng họ gặp một người đàn ông đang bám vào thân cây nổi trên mặt nước. Anh ta không đợi con rắn nói, định leo lên bè, nhưng con rắn ngăn anh ta lại:

– Đừng nhặt nó lên. Nó sẽ làm hại bạn. Anh ấy đã trả lời:

– Người ta thường nói, cứu một người trên thế gian bằng cả ngàn âm. Tại sao cứu đối tượng mà không phải người khác? Nói xong, mặc kệ lời rắn, rắn quyết thực hiện ý định của mình, đưa người chết đuối lên bè, đốt lửa sưởi ấm và cho người đó ăn ngon. Sau vài ngày nước rút, anh thả tất cả các con vật vào bờ. Còn người đàn ông kia, vì gia đình trôi dạt, nhà cửa tan hoang, nên ông để anh ta ở lại cùng anh ta đánh cá nuôi nhau và coi anh ta như em ruột.

* * *

Khi con rắn nước trở lại thủy cung, nó đã mời anh ta đi cùng mình xuống đất nước của cha mình. Dọc đường, rắn nói với bạn: “Nếu cha ta có gì cho, nhớ đừng nhận, mà chỉ xin cây đàn bảy dây thôi. biến đi.” Vua Thủy thấy một người bạn của con trai đến chơi thì vui mừng và đối xử rất hậu đãi. Khi vua Thủy sai bầy tôi đem vàng bạc châu báu đến, nhớ lời rắn bèn tìm cách từ chối, chỉ xin cây đàn bảy dây. Vua Thủy nể ông, đồng ý ngay. Anh trở về dương gian, nâng niu cây đàn vô hạn. Một ngày anh phải đi xa. Trước khi đi, anh ta giấu chiếc đàn hạc dưới đống lúa mì, dặn bạn mình đừng đến vụ lúa đó. Nhưng người kia nghe thấy, tưởng dưới đó có đồ quý nên cố tìm, quả trúng cây đàn. Anh ta biết bí ẩn của cây đàn đó, vì vậy anh ta đã đánh cắp nó và trốn đến kinh đô để tạo nên danh tiếng cho nó. Lúc bấy giờ, quân đội của nhà vua phải tranh chấp với một nước láng giềng luôn đưa quân sang quấy phá lãnh thổ. Ông xin vua đi trừ giặc ác. Nhờ có cây đàn hạc thần, chàng đã khiến quân giặc phải loạn. Sau khi thắng trận trở về, ông được vua khen ngợi, phong làm tướng quân và ban cho nhiều phúc lộc. Trở nên giàu có, anh không còn nghĩ đến ân nhân của mình. Nhà vua định gả công chúa cho tướng quân, nhưng vừa đính hôn xong, công chúa bỗng bị câm. Vì vậy, đám cưới phải hoãn lại cho đến khi công chúa lành bệnh.

* * *

Kể về người đánh cá, khi trở về, anh ta phát hiện mình đã mất người bạn và mất bảy cây đàn huyền thoại, nên anh ta tức tốc chạy khỏi nhà để tìm. Đến kinh đô, một hôm gặp người kia lúc này đang ngồi trên cỗ kiệu sơn son thếp vàng, theo sau có một đội quân đông đảo. Chàng nhấc chiếc kiệu lên cao giọng hỏi người bạn cũ. Nhưng tên kia vừa gặp ân nhân đã vội sai lính trói lại. Sau đó, để không bại lộ chuyện, bèn vu cáo ông là lãnh chúa, hạ lệnh nhốt ông vào một nơi bí mật, không cho ăn uống, để chờ ngày đem ra triều đình. Trong ngục tối, trong lúc chàng trai đang than thở cho số phận của mình thì con kiến ​​già tìm đường vào và hỏi: “Tại sao anh lại bị giam cầm ở đây?”. Anh chàng ngơ ngác không hiểu ai hỏi mình nên hỏi lại: “Ai đấy? Sao tôi chỉ nghe tiếng mà không thấy tiếng người?”

“Chúng tôi là những con kiến ​​​​được bạn cứu từ trận lụt năm xưa, giờ đang ở dưới chân bạn!” Anh chàng cúi xuống tìm kiếm rồi kể cho chú kiến ​​nghe câu chuyện của mình. Kiến nói: “Hôm đó chúng tôi không thể làm gì khác hơn là để chúng tôi đi tìm con chuột, biết đâu con chuột lại có âm mưu gì”.

Đàn kiến ​​bèn chia nhau đi tìm chuột và báo tin chẳng lành về ân nhân cho chuột. Chuột nói: “Chắc nó đói lắm, để tôi mang ít đồ ăn vào tù, rồi tôi đi tìm con trăn xem nó có mánh khóe gì không”. Chuột liền mang khoai tây và bánh ăn trộm được từ một nhà hàng đến nhà tù cho anh chàng ăn. Anh bày tỏ lời cảm ơn. Thế rồi cả nhà chuột kéo nhau đi tìm trăn. Khi sắp đến nhà trăn, cả đàn chuột sợ ăn thịt trăn nên trèo lên cây cao gọi xuống: “Trăn già! Chú trăn ơi!”. Khi trăn trở ra, một con chuột già mới dám kể chuyện cho trăn nghe. Trăn nhả một viên ngọc trai cho chuột đưa cho ân nhân và nói: “Viên ngọc trai này có thể nghiền thành bột chữa được bệnh câm. Ân nhân của chúng tôi có thể chữa bệnh cho công chúa rồi siêu thoát”. , chàng gọi viên cai ngục đến kể rằng chàng có phép cứu công chúa khỏi bị câm, người ta đem chàng đến trước mặt vua, quả nhiên sau khi công chúa uống nước ngọc bỗng nhiên nói được, và câu nói đầu tiên của nàng là muốn lấy người đã cứu mình làm chồng. Vua hết lời khen ngợi, hỏi tại sao lại có thứ thuốc thần kỳ như vậy. Chàng trai kể đầu đuôi câu chuyện, từ lúc bắt được con rắn , đã cứu vớt muôn loài và con người, đến lúc bị phản bội, và các loài vật đã cố gắng trả ơn, trong đó có con mãng xà đã tặng cho ông một viên ngọc trai quý giá. Nhà vua tặc lưỡi sau khi nghe điều này: “Đúng là dạ dày con người nguy hiểm hơn cả loài vật nguy hiểm!”. Nhà vua liền sai quân lính bắt tướng oan chờ ngày phán xét. Còn anh chàng đánh cá được vua phong làm quan và cưới công chúa. Anh ấy sống một cuộc sống hạnh phúc hơn trước.

Nguồn: Sưu tầm

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Check Also
Close
Back to top button