Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày

Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng trong một gia đình nọ làm rất tốt. Họ có ba người con, tất cả đều là con trai. Hai vợ chồng nuôi con rất cẩn thận. Từ lâu, hai bàn tay của họ đã làm ra rất nhiều tiền của, ruộng vườn, nhưng đã nhịn ăn để dành dụm, mong gầy dựng cho mỗi đứa một cơ nghiệp riêng. Ngày cưới đứa con thứ ba, chồng nói với vợ:
– Chúng tôi cầu xin Chúa “có tài sản của bạn”. Nay ta đã đến tuổi răng long, tóc bạc, đều đã trưởng thành. Vậy thì cũng nên chia tài sản cho anh em làm ăn, mỗi người lo phần của mình kẻo sau này lại cãi nhau. Chỉ khi đó bạn mới có thể an hưởng tuổi già của mình!

Thấy vợ đồng ý, ông lão mời họ hàng lập di chúc lần nữa. Ông chỉ để lại cho mình và vợ một phần nhỏ tài sản hưu trí, phần tài sản còn lại được chia đều cho các con.
Dù đã ngoài 60 tuổi nhưng ông lão vẫn khỏe mạnh và làm kinh tế không ngừng. Vì vậy, sau khi chia tài sản cho các con, hai vợ chồng đã đi làm lại. Với phận người già, họ dập tắt buôn bán. Không ngờ thần tài vẫn vượng, lãi mẹ đẻ lãi con, tiền về như nước chảy. Chưa đầy bảy tám năm sau, họ lại giàu có như xưa. Trong khi đó, ba người con của ông, một phần thiếu kinh nghiệm, một phần cần cù nên công việc làm ăn mới bắt đầu chưa lâu đã lụi tàn.
Một hôm, cả ba người con đến nói với cha mẹ:
Giờ đây, bố mẹ ngày một yếu đi. Theo chúng tôi, các bậc cha mẹ hãy cứ nghỉ ngơi và thư giãn đi, tài sản hãy để chúng tôi quản lý, chúng tôi sẽ xin hầu hạ quý vị cho đến cuối đời.
Ông lão đáp:
– Cha mẹ cũng muốn như vậy. Nhưng khắt khe là vì ngày xưa cha mẹ nuôi con thì được, con nuôi cha mẹ thì không dễ chút nào!
– Ba mẹ đừng lo. Chúng tôi tiếp tục nói chuyện. Người không được nghỉ nuôi con cũng có thể phụng dưỡng cha mẹ thay, huống hồ là một phần tài sản của cha mẹ, sao không phụng dưỡng được!

Ông lão suy nghĩ hồi lâu rồi hẹn ba tháng sau sẽ trả lời. Xung quanh nhà ông lão là một vườn cây ăn trái. Có rất nhiều tổ chim ở đó. Một hôm nó bảo lũ trẻ hàng xóm trèo lên cây tìm tổ cho mình. Đứa trẻ trèo lên một lúc và tóm được một cái tổ có bốn con: một cặp chào mào và hai con chim con. Ông lão thả bố mẹ nó ra và làm một cái lồng đẹp, đặt hai con chim non vào đó. Đoạn treo lồng lên cây. Và anh thấy hàng ngày chim bố, chim mẹ ríu rít mang mồi, bám lồng thò cổ vào đút cho chúng ăn. Ông lão thầm nghĩ: “Loài chim rất yêu ta, dù ta có bị bắt cũng không bỏ”.

Khi hai con chim đã khôn, ông lão sai lũ trẻ đi tìm cách bắt chim bố mẹ. Bắt được chúng, anh cho vào lồng và thả hai chú gà con còn lại. Nhưng vừa được thả ra, hai con chim đã bay đi mất hút không bao giờ trở lại. Điều đó khiến anh suy nghĩ rất nhiều. – “Kẻ phản bội! Không ai trong số họ nhớ cha mẹ của họ, chứ đừng nói đến việc nuôi họ.” Và rồi ông già kết luận: “Con người cũng như vậy. Chỉ có trả trước, không có trả tiền!”

Ba tháng trôi qua, ba người con của ông lão lại đến giục cha mẹ trả lời. Ông già kể cho họ nghe câu chuyện về con chim chào mào, quan sát và trả lời:
– Cha mẹ không muốn giữ của cải! Khi đã buông tay thì không thể mang gì xuống âm phủ để giữ lại. Nhưng bố mẹ lại cho rằng con cái thường lo cho con hơn bố mẹ. Vả lại, khi còn của ăn của để còn có nghĩa, lúc hoạn nạn không biết cha mẹ là gì nữa. Vì vậy, cha mẹ muốn ở một mình như thế này cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, muốn ăn gì thì làm, không cần phải quấy rầy các con!
Nghe vậy, ba đứa trẻ phá bỏ lời thề. Người con thứ nhất thề rằng ngay cả khi con cái rời xa cha mẹ, họ sẽ chăm sóc chúng thật tốt. Đứa thứ hai thề rằng sẽ không để bố mẹ phải phiền lòng dù chỉ một câu. Người con thứ ba thề rằng dù nghèo đến đâu cũng sẽ đi xin và về quê phụng dưỡng cha mẹ. Vợ anh cũng nói:
“Đó là con trai của hắn thề thốt, ngươi nên suy nghĩ lại!” Một con chim khác, một người đàn ông khác, thưa ngài!
Cuối cùng, thấy vợ con nói đi nói lại, ông lão dần nguôi ngoai nên mời người thân một lần nữa chia hết tài sản còn lại cho ba người con, không để lại cho mình bất cứ thứ gì.

Những năm đầu đời, ba anh em chăm sóc cha mẹ rất chu đáo. Miếng ngon của lạ, hễ nghe bán là tranh thủ đi tìm mua về cho bố mẹ ăn. Nhưng từ năm thứ ba trở đi, tình trạng nô lệ có chút chùng xuống. Ngoài ra, công việc kinh doanh của họ không tốt. Cả 3 người con của ông lão đều là những tay “quậy” như nhau nên gia tài cha mẹ chia cho đã sớm đội nón ra đi. Khó khăn đã in hằn trên gương mặt họ. Và việc chăm sóc cha mẹ lại càng bị bỏ bê. Hơn nữa, ba anh em họ, đặc biệt là ba chị dâu, thường ganh tị nhau từng xu. Trước đây, cả ba người mỗi năm góp tiền mỗi người một người để phụng dưỡng cha mẹ. Dần dần việc đóng góp không còn đầy đủ như trước. Thấy người này thiếu mấy quan, người đó cũng nhất định giữ ngần ấy quan, không chịu cho. Sau đó, họ bàn nhau thay phiên nhau nuôi bố mẹ trong một năm. Nhưng anh cả sợ cha mẹ mất sớm, kẻ không nuôi mình lợi, người nuôi mình thiệt thòi, nên rút nửa năm, rồi lại ba tháng. Cuối cùng, họ đồng ý mỗi người một tháng, nhưng không theo thứ tự nào mà bốc thăm. Càng lớn tuổi, xương càng yếu, không đi lại được nên càng phải chăm sóc nhiều hơn. Ngược lại, càng ngày việc nuôi dạy con càng tồi tệ, thậm chí tôi chỉ mong đến ngày đáo hạn để thoát khỏi bố mẹ.
Cứ như vậy, chưa đầy ba năm, vì không chịu được đói rét, họ lần lượt qua đời. Vì chuyện này mà có câu:

Cha mẹ nuôi con bằng trời và bể,
Tôi nhận cha mẹ tôi mỗi ngày.

Hoặc là:

Cha mẹ nuôi con trong hồ,
Con nuôi báo hiếu cha mẹ tháng này qua ngày khác.

Nguồn: Sưu tầm

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Họa Mi

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Họa Mi

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button